Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2641 lượt.
của anh như vậy......, rõ ràng chỉ nhìn qua một cái, nhưng nhất định cô đã bị hình ảnh miêu tả của Tông Chính ảnh hưởng, trong đầu toàn là hình ảnh xấu hổ a a a a! Ngay cả mạch máu tĩnh mạch trên mặt cũng theo đó khởi binh, qua mấy giây, cô mới hậu tri hậu giác lấy lại tinh thần, giống như con thỏ bị hoảng sợ trừng mắt nhìn Tông Chính đang ở rất gần: "Cái gì một lần nữa?"
Tông Chính trước mặt cô nửa quỳ, nắm vai của cô hôn lên môi cô: "Giống như vừa nãy vậy, đương nhiên em nguyện ý dùng nơi khác tôi càng cao hứng......"
Lâm Miểu Miểu hối hận muốn từ bỏ trị liệu, có thể đừng nhanh như vậy hay không? Cho dù cô anh dũng trần truồng đánh nhau một trận với Tông Chính, với ý chí chết cũng không buông của Tông Chính, đến cùng là người nào chịu thiệt, thật là nói không rõ. Lâm Miểu Miểu hai tay ôm ngực lui về sau, Tông Chính nắm một tay của cô sờ vào nơi đó của mình.
" Tôi không muốn, tôi...... "Lâm Miểu Miểu lắc đầu nguầy nguậy, tay che ngực của cô ít đi một cái, lại ngọ ngoạy như vậy, Tông Chính thấy miệng lưỡi khô đắng, liền cúi đầu hôn lên hai đỉnh đang nhảy nhót đung đưa kia.
Trước đó một lúc, Lâm Miểu Miểu vừa mới tỉnh, liên tục bị chuyện đột ngột làm cho đầu óc hồ đồ, sau đó tuy rằng anh ta cũng sờ và hôn ngực cô, nhưng lúc đó rất hỗn loạn, kỳ thực bây giờ cũng không tốt hơn được bao nhiêu, cô vẫn rối bời, Lâm Miểu Miểu lần thứ hai hóa đá, tay hiển nhiên cũng không làm được gì, bàn tay trắng nõn bị tay anh bao lấy tuỳ tiện nắm vật sưng tấy của anh.
Tông Chính vẫn luôn để ý phản ứng của cô, thấy cô cả người căng thẳng, nhả đầu vú trong miệng, nhẹ nhầng hôn lên môi cô: "Đừng khẩn trương, tôi sẽ không đối với em như vậy......., chỉ mượn dùng một lát, đừng nhỏ mọn như vậy......"
Khóe miệng Lâm Miểu Miểu co rút, sẽ không thế nào với cô? Đừng nhỏ mọn như vậy?
Lâm Miểu Miểu vẫn một khuôn mặt cứng ngắc, môi của Tông Chính đang ở trên môi, hõm cổ trước ngực của cô du ngoạn, tay bên dưới cũng không một chút buông lỏng, anh biểu hiện rất cấp thiết, nụ hôn cũng ngày càng thô bạo, mút khẽ cắn, hõm cổ của cô, trên xương quai xanh lưu lại những vết hôn dày đặc, Lâm Miểu Miểu mờ mịt nghĩ, rõ ràng cô chỉ muốn cái ôm và những cái vuốt ve không mang theo dục vọng mà thôi......
Đây coi như là tiền chữa bệnh sao ?
Chữa trị như thế này có tác dụng không? Trong đầu cô rối như mớ bòng bong.
Chú thích:
(1) Skin hunger (Chứng khát khao làn da: nhận được ít sự giao tiếp về cơ thể hơn mức cần phải nhận được.) Làn da của con người giống như dạ dày vậy cần ăn uống để loại bỏ cảm giác đói, mà phương thích ăn uống chính là bảo vệ và tiếp xúc. Loại bệnh này phần lớn đều là do khi còn nhỏ thiếu sự yêu thương của cha mẹ, nhất là sự âu yếm của người mẹ, bên cạnh đó sau khi trưởng thành, có thể là vì thiếu tình cảm yêu thương của bạn bè, người yêu....
Yêu một chút
"Lâm Miểu Miểu, nếu khi đó em nói ra, sau này nào có nhiều chuyện như vậy!"
Lâm Miểu Miểu mặt không chút thay đổi nhìn anh, bất cứ chuyện gì xảy ra ngày đó, rất lâu rồi cô không hề muốn nhớ lại, về cậu bé trai khiến người ta chán ghét gặp ở Thiên Hà Viên, cô cũng chỉ nhớ mang máng, được Tông Chính nhắc lại một lần, trí nhớ của cô mới dần dần rõ ràng.
"Tôi không cần đồng cảm và bố thí."
Tông Chính ngẩn ra, bỗng nhiên nở nụ cười, ôm cô vào trong ngực, Lâm Miểu Miểu ngoan ngoãn tựa người lên bờ vai anh, nhắm hai mắt lại, bầu không khí yên bình như vậy giống như trở lại thời thơ ấu, cô men theo dòng suối nhỏ nước chỉ đến đầu gối, sau đó xoay người nhìn về phía bầu trời xanh thẳm, trên mặt nước trong veo ánh mặt trời chiếu xuống hào quang lấp lánh, tựa như hạt trân châu, khi cô đến gần, nước gợn sóng lăn tăn.
"Ngủ trưa cùng tôi?"
"Lâm Miểu Miểu, khi tôi hôn em, em không thể phản ứng một chút được sao?" Giống như hôn một khúc gỗ vậy.
Lâm Miểu Miểu bộ dạng lười biếng trả lời: "Tôi sẽ cố gắng."
Tông Chính nhịn hai giây, ngón tay xoa lên môi cô, dụ dỗ: "Hé miệng ra."
" Làm gì, a......, ô?" Lâm Miểu Miểu không nói được, anh đưa ngón tay vào trong miệng cô làm gì? Tông Chính dùng ngón tay chơi đùa đầu lưỡi của cô, Lâm Miểu Miểu liền rụt lưỡi vào trong.
"Lâm Miểu Miểu, em thật vô vị, lớn như vậy rồi, em còn chơi bịt mắt bắt dê, liếm tôi thử xem......"
Lâm Miểu Miểu luôn cảm thấy khi Tông Chính nói câu cuối cùng, ám chỉ cái gì đó mờ ám, lý do chính là ánh mắt của anh lại cuồn cuộn ham muốn dục vọng, đầu ngón tay của anh ở trong cổ họng của cô quậy hai cái, đã thuận lợi chạm vào đầu lưỡi của cô, cô bắt lấy cổ tay anh, muốn đem ngón tay anh rút ra, Tông Chính trở mình đè lên trên người cô, lại đưa thêm một ngón tay, kẹp lấy đầu lưỡi của cô.
Lâm Miểu Miểu trợn mắt nhìn anh, nghiêng người lăn ra bên ngoài, ngay sau đó đầu gối dùng lực nhẹ nhàng húc vào thắt lưng anh, bỏ mặc Tông Chính một bên, không khí ấm áp yên tĩnh bị hành động của Tông Chính phá hư không còn một mảnh, cô tức tối hỏi: "Nói tóm lại anh có ngủ hay không?"
Tông Chính hừ lạnh một tiếng, chui lại vào trong chă