Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2634 lượt.
của cô, Lâm Miểu Miểu tập trung cảm nhận, vẻ mặt có phần khó coi.
Ngu ngốc!?
Không thú vị?!
Sắc mặt của Lâm Miểu Miểu càng chìm xuống, cô lắc đầu, không muốn để cho anh tiếp tục viết, Tông Chính ấn đầu cô lại, bắt đầu viết tiếp, chữ lần này hình như rất dài, ba chữ phía trước là tên của cô, mấy chữ đằng sau......, bỗng Lâm Miểu Miểu bất động, bởi vì nhịp tim đã khiến cô không thể thở được.
Lâm Miểu Miểu......, hình như tôi yêu em một chút......
Trước khi ngủ trưa anh nói sẽ yêu cô, cô sửng sốt một hồi lâu, trong lúc đó đã nghĩ rất nhiều, về việc cô và Tông Chính có thích hợp hay không, nghiêm khắc mà nói, giữa bọn họ có rất nhiều vấn đề, hai người không quá quen thuộc, nhưng khi dùng lý trí để suy nghĩ, cô lại có tình cảm.
Cô muốn thử một lần, với Tông Chính.
Những ngày tháng trước kia, cô từng gặp rất nhiều người, người theo đuổi cô lâu nhất được 2 năm, cô trước sau không hề có cảm giác, còn cô cùng anh chỉ quen nhau trong một tuần, vậy mà cô đã động lòng.
Bởi vì không có ai giống như anh, hoàn toàn bất chấp việc cô dựng gai xù lông, cứ như vậy mạnh mẽ xông vào, đem cô từ trong góc ẩm ướt tối tăm, gắng sức lôi ra ngoài ôm vào trong ngực.
Cũng không có ai giống như anh, cả ngày nghĩ mọi cách chiếm tiện nghi của cô, được voi đòi tiên khiến người ta xem thế là đủ rồi, mà cô cũng vừa vặn thích sự đụng chạm của anh.
Quan trọng nhất là, bọn họ có quan hệ vợ chồng trọng yếu nhất giữa người với người, nếu như anh yêu cô, cô cũng yêu anh, như vậy anh chính là người thân nhất của cô.
Anh dùng ngón tay vẽ trên đỉnh đầu cô, từng nét từng nét viết ra, đầu ngón tay xuyên qua mái tóc mượt mà của cô, dừng lại trên da đầu cô, mỗi một nét đều mang theo nhiệt độ cực nóng, mỗi một đường đều mang sức mạnh khiến trái tim của cô đập rộn lên.
Anh hỏi: Còn em?
Lâm Miểu Miểu do dự, mình nên giả ngu, hay nên viết chữ trên ngực trả lời anh? Nhưng dù sao một câu nói dài như vậy, có khả năng cô cảm nhận sai, có lẽ anh không phải viết mấy chữ kia, hơn nữa anh cũng chỉ yêu một chút mà thôi......
Thế là cô không lên tiếng, tiếp tục ôm anh, ngón tay của Tông Chính chọc chọc đỉnh đầu của cô, thấy cô vẫn không có phản ứng, nhịn một lúc, mới lôi đầu của cô từ trong chăn ra.
"Lâm Miểu Miểu......"
Lâm Miểu Miểu mặt không chút thay đổi nhìn anh, nín thở.
Tông Chính trầm mặt, cũng không có biểu tình gì.
Nhìn nhau mấy phút, Lâm Miểu Miểu chuẩn bị lấy lui làm tiến, cô nói: "Tôi hết buồn ngủ rồi, dậy trước đây."
Tông Chính tức tối kéo cô quay trở lại, lưỡng lự hai giây rồi hỏi: "Em cảm thấy tôi thế nào?"
Lâm Miểu Miểu nhìn lén vẻ mặt lạnh lùng của anh, muốn tỏ tình cứ phải vòng vo thế sao? Vì vậy, cô trung thực trả lời: "Tính tình không tốt chút nào......"
Sắc mặt của Tông Chính càng thêm u ám, đột ngột cắt đứt lời của cô: "Em không cần nói!"
Lâm Miểu Miểu lặng lẽ ngậm miệng, Tông Chính trừng mắt nhìn cô, từ từ đến gần, cô không tự chủ được nhắm hai mắt lại, hơi thở chậm lại, chờ môi của anh ấn xuống, đợi hơn mười giây, cô đang suy nghĩ xem có nên mở mắt hay không, bên tai bỗng truyền tới một trận cười khẽ, cô mở mắt ra, môi bị anh dùng sức hôn, trằn trọc liếm mút.
Tông Chính rất nhanh buông ra, cánh môi trên vành tai cô mơn trớn, cười nói: "Dáng vẻ vừa rồi của em, hoàn toàn là chờ người tới hái."
Lâm Miểu Miểu vẻ mặt tự nhiên đứng dậy: "Tôi không keo kiệt, ôm hay hôn cũng tùy ý."
Tông Chính lại lần nữa kéo cô lại: "Vậy cái khác thì sao? Chẳng hạn như......"
"Không được!"
Tông Chính trầm mặt, anh còn chưa nói gì, anh khẽ hừ một tiếng: "Chẳng hạn như…..."
"Không được!"
Tông Chính ngồi ở trên giường lạnh buốt nhìn cô, Lâm Miểu Miểu từ trong ba lô lấy ra chi phiếu, đặt xuống trước mặt anh: "Trả cho anh! Bên trong có tám trăm năm mươi vạn. "
Tông Chính ném trả lại cho cô: "Cần người không cần tiền!"
Lâm Miểu Miểu đặt chi phiếu lên trên bàn, hoàn toàn không để ý đến lời nói của anh, nói rõ: "Mật mã sáu số không." Cô đi được hai bước lại quay lại hỏi, "Anh đã nói muốn sống chung thật vui vẻ, tôi muốn dùng một gian phòng để dụng cụ chụp ảnh và rửa ảnh, có thể không?
"Lại đây hôn tôi một cái thì có thể."
Tông Chính lúc đầu ngồi ở trên giường, đột nhiên ngả về phía sau, nằm ngửa ra, không nhịn được thúc giục: "Nhanh lên!"
Khóe môi Lâm Miểu Miểu giật giật, anh khẽ mím môi, lẳng lặng nhìn cô, khi cô lại gần, trong mắt có ý cười vui vẻ. Lâm Miểu Miểu chỉ định hôn tượng trưng một cái, hôn người khác và bị người khác hôn là hai thứ cảm giác hoàn toàn khác nhau, cô cảm thấy khuôn mặt mình hơi nóng, cô cẩn thận che giấu biểu cảm trên gương mặt, quẫn bách trong lòng đều đem giấu sau vẻ mặt lãnh đạm.
Khi môi vừa chạm lên môi anh, tay của Tông Chính ấn cổ của cô, một tay vòng ôm thắt lưng của cô, đem cô đặt trên người mình, Tông Chính nghĩ đè lên người khác cùng bị người khác đè hoàn toàn là hai loại cảm giác, bị đè lên hình như khiến tâm tình của anh vui vẻ hơn nhiều.
Từ trước đến nay Lâm Miểu Miểu chính là phái hành động, sau khi nhận được sự đồng ý của Tông C