Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342627

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2627 lượt.

n, ôm cô vào trong lòng, đang muốn tiếp tục hôn, Lâm Miểu Miểu lấy tay che kín miệng anh, giọng điệu có chút bất đắc dĩ: “Anh không ngủ, tôi ngủ! Đừng quấy rầy tôi."
Quả thực cô không có thói quen ngủ trưa, nhưng trong vòng hai ngày cô đã nhanh chóng hình thành một thói quen khác, chỉ cần ở trong lòng anh, dường như liền muốn ngủ.
Tông Chính nắm tay của cô, đem ngón tay của cô ngậm vào trong miệng, Lâm Miểu Miểu không muốn tỏ bất kỳ thái độ gì, cô nhắm mắt lại điều chỉnh một tư thế ưa thích, cho liếm đi.
Tông Chính tâm trạng vui vẻ ngậm ngón tay của cô, dường như cô có chút buồn bực, nhưng có ý mặc kệ, hoàn toàn có thể dùng một ý tứ khác thay thế: Cô ngầm cho phép anh muốn làm gì thì làm.
Trong phút chốc Tông Chính không có hứng thú với ngón tay, liền chôn ở trong hõm cổ cô liếm một lúc, hô hấp của Lâm Miểu Miểu từ từ bình lặng, hình như ngủ thiếp đi......
Tâm trạng của Tông Chính có phần trầm xuống, không phản ứng thì thôi đi, thế nhưng trong lúc anh yêu lại ngủ mất, đây là ý gì? Kỹ thuật của anh tệ như vậy sao?
Chờ Lâm Miểu Miểu ngủ hơn hai tiếng, lúc tỉnh dậy cảm thấy vô cùng thỏa mãn, vừa mở mắt đã nhìn thấy khuôn mặt âm trầm của Tông Chính, chẳng biết đang suy nghĩ gì, cô ở lồng ngực trần của anh cọ cọ, Tông Chính nâng cằm cô lên, anh chăm chú nghiêm túc hỏi: "Có phải em bị chứng lãnh cảm hay không?"
Đôi môi Lâm Miểu Miểu khẽ nhếch, thực sự không biết phải trả lời vấn đề lúng túng này thế nào, mà còn chỗ nào với chỗ nào hả?
Vẻ mặt của Tông Chính càng lặng ngắt, anh nhíu mày xác nhận thêm một bước: "Lúc tôi chạm vào em, em có cảm giác không? Ví dụ như tối qua lúc ở phòng tắm...... "
Mặt của Lâm Miểu Miểu nhanh chóng nóng lên, có thể đừng nhắc đi nhắc lại chuyện này có được không, còn dùng vẻ mặt giọng nói đứng đắn nghiên cứu, cô mất tự nhiên quay đầu, Tông Chính ôm mặt của cô xoay trở lại: "Tôi nhất định phải xác nhận một chút!"
Anh đưa tay định cởi quần áo của cô, Lâm Miểu Miểu vội vã đè tay anh lại, giọng nói của anh có chút nặng nề, tựa như đang khuyên giải một bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo: "Em còn trẻ, sớm chữa trị, nhất định có thể chữa khỏi!"
Lần đầu tiên lúc Tông Chính muốn cởi quần áo của cô, ánh mắt lại bình tĩnh như vậy, không có một chút dục vọng, Lâm Miểu Miểu cứng họng, chẳng lẽ muốn cô nói, tối qua cô có cảm giác à? Lúc tắm rửa xong chân mềm nhũn cả.
"Tôi chỉ kiểm tra một chút, đừng lo lắng." Tông Chính trấn an hôn môi cô một cái, dường như nghĩ tới điều gì, giọng nói chợt lạnh xuống, "Có phải......"
Anh muốn hỏi có phải khi cô bị bán vào câu lạc bộ giao dịch ngầm, chịu cái gì đó, nhưng lời đến khóe miệng lại không muốn hỏi, theo những gì Lâm Thế Quần nói cho anh biết, khi đó Lâm Miểu Miểu muốn từ bên trong trốn ra, bị đánh đến thương tích đầy mình, sau đó được Phác Hoằng Hi cứu, hẳn không có bị xâm phạm......
Với tính cách của cô, chắc chắn thà chết cũng sẽ không chấp nhận việc bản thân mình bị xâm phạm, nhưng có thể để lại bóng ma tâm lý chăng?
Mặc dù Tông Chính muốn biết tất cả mọi thứ của cô, nhưng loại sự tình này hỏi một lần nữa đối với cô chính là tổn thương lần thứ hai, anh thừa nhận mình rất để ý đối phương có còn là xử nữ hay không, nếu như cô thực sự xảy ra chuyện này…, nhưng đó không phải lỗi của cô. Lâm Miểu Miểu còn đang rầu rĩ xem có nên nói thật hay không, tránh cho Tông Chính chạy đi tìm một đống chuyên gia tới chữa trị cho cô, anh bỗng nhiên lại rút tay về, không nói lời nào ôm chặt lấy cô.
Anh ôm rất chặt, dường như muốn đem cô nhập vào trong thân thể mình, tuy rằng cô không biết nguyên nhân, nhưng rất thích Tông Chính ôm chặt thân mật không có khoảng cách thế này, anh ôm cô thật chặt vẫn không nói chuyện, khóe môi Lâm Miểu Miểu nở nụ cười yếu ớt, âm thanh rất nhẹ ghé vào lỗ tai anh nói: "Không phải là không có cảm giác......"
Tông Chính ngẩn ra, đẩy cô ra một khoảng, nhìn chằm chằm cô hỏi: "Em mới vừa nói cái gì?"
Lâm Miểu Miểu không xác định được có phải mình nói nhỏ quá hay không, làm cho anh thật sự không nghe rõ, hay là....., cô im lặng mấy giây, hờ hững cứng nhắc trả lời: "Không phải không có cảm giác, không cần chữa trị!"
Anh nhìn cô chằm chằm ánh mắt xem thường: "Tôi ghét nhất cái bản mặt như người chết của em!" Anh mới xem thường cô xong, ánh mắt đã bắt đầu thay đổi, "Nơi nào có cảm giác?"
Lâm Miểu Miểu không có tâm trạng đầu tựa vào ngực anh, chỉ lộ một đỉnh đầu cho anh, tỏ ý từ chối trả lời vấn đề này, Tông Chính làm sao buông tha dễ dàng như vậy, bắt đầu tự mình đoán, "Cổ? Ngực? Lúc hôn môi có không? Hình như tôi còn chưa hôn lỗ tai, bụng dưới, rồi đùi em....."
Tông Chính đang định làm thật, có gắng giữ Lâm Miểu Miểu đang định trốn: "Câm rồi sao? Chẳng lẽ là xấu hổ?"
Lâm Miểu Miểu sống chết vùi vào ngực anh, ôm hông của anh, không chịu ngẩng đầu, Tông Chính cười khẽ một tiếng: "Ôm thật chặt, tôi không có nhỏ nhen đâu, muốn ôm muốn hôn tùy ý."
Lâm Miểu Miểu nhịn hồi lâu cũng không chịu nói một câu, cô ôm hông của anh, anh lại không ôm cô, mà chơi đùa tóc của cô, hình như viết chữ ở đỉnh đầu


Teya Salat