XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Nhà Có Sư Tử Hà Đông

Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu

Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015

Lượt xem: 1342642

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2642 lượt.

áy trắng như vậy.
Trong nhà chỉ có mấy người, chị Chu chắc chắn sẽ không tự ý mua quần áo cho cô, chỉ còn lại Tông Chính, Lâm Miểu Miểu không nói gì nghĩ: Tất cả đều là váy trắng, ánh mắt thưởng thức của Tông Chính thật đúng là......
Khi cô vừa vừa chuẩn bị quần áo đi triển lãm tranh, còn đang suy nghĩ mặc quần áo đơn giản có thích hợp hay không, thì Tông Chính đã tặng cho cô nhiều váy như vậy, cô đóng cửa tủ quần áo, vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tông Chính đang dựa ở cửa, anh đi tới, mở tủ quần áo ra, chọn một cái váy trắng, đưa cho cô: "Buổi chiều theo tôi đi đánh bóng."
Lâm Miểu Miểu nhận lấy váy, liếc nhìn con ngươi thâm trầm của anh, khó xử nói: "Buổi chiều tôi phải đi đến triển lãm tranh với mẹ anh......"
Sắc mặt Tông Chính bỗng chốc trầm xuống: "Đi theo tôi!"
Lâm Miểu Miểu không nói nhìn anh, Lý Trân mấy ngày trước đã hẹn cô rồi, hơn nữa mẹ chồng mời có thể không đi sao? Lâm Miểu Miểu đổi váy Tông Chính chọn, thử vào lại cởi ra, thay bộ quần áo bình thường vẫn mặc, mang theo cái váy trắng kia, lái xe rời khỏi hoa viên Thế Kỷ.



Sống chung khá tốt


Lâm Miểu Miểu đi rất sớm, bởi vì không có giày và túi xách phối hợp, cô nắm chắc thời gian chạy một vòng Hồng Quế Nhai, hơn hai giờ mới đến được Trường Nguyệt Loan, Lý Trân cười nói: "Ta vừa mua cho con mấy bộ quần áo và ít đồ trang sức, mau tới thử xem."
Lâm Miểu Miểu lặng lẽ ngắm nhìn trang phục của chính mình, áo phông mũ liền rộng thùng thình cộng thêm quần âu, cô không biết nói chuyện cùng với bề trên, chỉ có thể thông qua lời nói của Lý Trân phỏng đoán: Có phải vì ăn mặc quá tùy tiện, đối phương cảm thấy cô thiếu tôn trọng không?
Quả thực cô không để tâm tới những chi tiết nhỏ này, gần trưa mới nhớ ra có thể cần phải chuẩn bị quần áo, ở trước mặt Lý Trân, hiển nhiên không giống như ở trước mặt Tông Chính, phải ăn mặc cẩn thận hơn.
Cô im lặng giây lát rồi giải thích một câu: "Con cũng mang theo quần áo......" Cô rất muốn tạo mối quan hệ tốt với người nhà Tông Chính, nhưng lại không biết mình làm đúng hay không, nhìn thấy Lý Trân, cô chợt nhớ tới mẹ mình.
Lúc cô một tuổi mẹ của cô đã qua đời vì tai nạn giao thông, khi cô biết được cha mẹ và thân thế của mình, một khoảng thời gian rất dài cũng không thể nhìn thẳng vào thân phận của mình, thậm chí cô từng oán hận Lý Yên, nếu không thể cho cô một gia đình vì sao phải sinh cô ra, mãi cho đến sau khi gặp Phác Hoằng Hi, cô mới dần dần chấp nhận thân phận của mình, cô chưa từng thấy qua mẹ mình, cũng chưa từng cảm nhận được tình yêu thương của mẹ. Nửa năm sau khi bị Lâm gia đưa đến nước Y, cô bị đuổi khỏi chỗ ở, cô oán hận tất cả mọi người của Lâm gia, cho đến khi Phác Hoằng Hi nói với cô câu nói kia.
Lâm Miểu Miểu chợt nhớ tới chuyện tối ngày hôm qua, trong lòng nhớ kỹ lời dạy của Lý Trân, nhưng mà dịu dàng, không phải sở trường của cô, nghe theo anh, rõ ràng lại để anh ta được nước lấn tới.
Đi dọc hành lang, Lý Trân giới thiệu sơ về triển lãm tranh Mễ Lan với cô.
Triển lãm tranh Mễ Lan là một phòng triển lãm tư nhân mở, chủ nhân của phòng triển lãm từng làm việc ở Christie Hồng Kông, đó là lý do vì sao thường sẽ có một số tác phẩm nghệ thuật đứng đầu niêm yết giá bán, nhất là mấy năm gần đây những nhà phê bình mỹ thuật nổi tiếng ở thị trường Châu Á rất được chào đón, phòng triển lãm Mễ Lan còn có những họa sĩ nổi tiếng như Tất Gia Tác, Tịch Lặc, Qua Nhã..., khiến những người sưu tầm tranh ở Z thị càng thêm coi trọng phòng triển lãm Mễ Lan.
Tháng năm sắp tới, sẽ mở hội đấu giá mùa xuân, lần này Lý Trân ngoài việc đi đến Mễ Lan gặp mặt một số bạn tốt, chính là vì hội đấu giá mùa xuân tháng sau.
Đến phòng triển lãm Mễ Lan, Lâm Miểu Miểu đi bên cạnh Lý Trân, Lý Trân nhìn Lâm Miểu Miểu luôn bình tĩnh, trong lòng khẽ gật đầu, có lẽ Lâm Miểu Miểu có khiếm khuyết khác, nhưng ít ra về mặt khí thế vượt xa người thường.
"Lát nữa con cứ theo ta là được, con không thích nói chuyện, ở bên cạnh nghe được rồi, đây đều là mấy người bạn tốt của ta." Lý Trân và Lâm Miểu Miểu gặp nhau 2 lần, cũng hiểu sơ sơ về cô, tuy là có điểm tiếc nuối Lâm Miểu Miểu dường như không thích giao thiệp cùng người khác, nhưng có thể dạy từ từ.
Vừa vào phòng triển lãm, đã có mấy vị phu nhân cười tít mắt lên tiếng chào Lý Trân, chào hỏi xong, tầm mắt đồng loạt rơi vào trên người Lâm Miểu Miểu, Lý Trân cười giới thiệu cho mọi người, mấy vị phu nhân rất thân thuộc với Lý Trân cười tít mắt khen ngợi Lâm Miểu Miểu mấy câu, phần lớn đại loại là "lanh lợi" "xinh đẹp", còn hỏi Lý Trân lúc nào tổ chức tiệc cưới, Lý Trân cười cho qua chuyện, chờ lúc không có người, mới kéo Lâm Miểu Miểu lại hỏi: "Rốt cuộc các con dự định kéo dài đến lúc nào?"
Lâm Miểu Miểu im lặng, đem chuyện này ném lại cho Tông Chính: "Xem ý của anh ấy ạ."
Lý Trân đưa Lâm Miểu Miểu đến trước mặt bạn bè mình làm quen, rồi để cô đi tham quan một mình, Lâm Miểu Miểu xoa xoa mặt, khuôn mặt tươi cười gần như méo mó.
Phòng triển lãm trưng bày tranh chủ yếu là tranh, trong đó còn có