Tác giả: Bạc Hãn Khinh Y Thâu
Ngày cập nhật: 03:22 22/12/2015
Lượt xem: 1342683
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2683 lượt.
quán quân, nhưng cuối cùng vì sao con lại bại bởi Hằng Tư Dung? Bởi vì con không có ý chí chiến đấu! Thậm chí cũng không đủ dũng khí! Hằng Tư Dung 28 tuổi liều mạng! Cho nên cô ta giành được quán quân!"
"Trong sinh mệnh của mỗi người thế nào cũng có một tình yêu tha thiết, nhưng con lại không có dũng khí đi yêu, con từng có khao khát mãnh liệt chưa? Con dám yêu không? Một người bình thường cũng dũng cảm hơn con! Con thiếu tinh thần can đảm, vậy con có can đảm để trải qua cuộc sống cô độc suốt đời không?"
Một khoảng thời gian rất dài, cô đều để tay lên ngực tự hỏi: Cô có dũng khí để đón nhận cuộc sống cô độc suốt đời không?
Cô chưa bao giờ giống như khoảnh khắc này, biết rõ câu trả lời.
Cô không có.
Cô thích mỗi một ngày, mở mắt ra, có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Cô lại nhìn về phía Tông Chính vẻ mặt ngủ rất yên ổn.
Mà anh, giống như ánh mặt trời vậy.
Ăn xong bữa sáng, bác sĩ gia đình lại làm kiểm tra cho Tông Chính, Lâm Miểu Miểu thắt cà vạt cho anh, hỏi: "Không nghỉ ngơi một ngày nữa sao?"
Vẻ mặt Tông Chính hơi ngưng lại, "Vậy thì nghỉ ngơi một ngày nữa." Ánh mắt của anh quét về phía cổ tay của Lâm Miểu Miểu, vừa trắng vừa mềm mại, không có dây tơ hồng chướng mắt kia.
"Hôm qua người kia là bạn của em à? Đã là bạn bè, thì mời đến nhà ăn bữa cơm đi, tôi cũng phải cảm ơn anh ta những năm qua đã chăm sóc cho em."
Lần đầu tiên gặp mặt ở Mộ Sắc Sâm Lâm, giữa Tông Chính và Mễ Chân có gì đó không hòa hợp, ngay cả cô cũng nhìn ra, với tính cách của Tông Chính, lại có thể chủ động mời Mễ Chân, Lâm Miểu Miểu rất là kinh ngạc, từ hôm qua đến giờ cô không hiểu nổi Tông Chính, dường như anh nói chuyện dễ nghe hơn rất nhiều.
"Thật sự muốn mời cậu ấy đến ăn cơm?" Nếu như tranh cãi đối nghịch nhau, vẫn là không gọi Mễ Chân tới ăn cơm, tránh cho cô ở vào thế khó xử.
Tông Chính không để ý liếc nhìn cô: "Anh ta là bạn tốt của em, đương nhiên tôi phải làm quen."
Trong miệng Tông Chính nói lời nhẹ nhàng, nhưng trong lòng lại đang cười lạnh, bạn tốt? Có người bạn tốt nào lại dùng ánh mắt nhìn người yêu nhìn đối phương không? Có hai người bạn tốt nào lại đeo dây tơ hồng giành cho những người yêu nhau không?
Có một đám học viên còn chưa trưởng thành, giữa đường lại nhảy ra một Lý Minh, bây giờ lại tới một người bạn tốt, đời sống tình cảm của cô sao lại rối tung rối mù thế không biết? Bản thân anh, sạch sẽ hơn nhiều!
"Vậy lúc nào?" Lâm Miểu Miểu hỏi.
"Hôm nay luôn đi." Anh hất cằm, mối nguy hiểm dĩ nhiên phải đập tắt trong tình trạng vừa mới nảy sinh, đương nhiên là càng sớm càng tốt.
Lâm Miểu Miểu gọi điện thoại cho Mễ Chân, Mễ Chân còn đang ngủ.
"Nhanh dậy đi, một lúc nữa tớ đi đón cậu, đến nhà tớ ăn cơm."
"Đến nhà cậu?" Mễ Chân không xác định hỏi, "Chồng cậu......, không để ý sao?" Đêm hôm đó ánh mắt Tông Chính nhìn anh, giống như sói, giương nanh múa vuốt, đương nhiên ánh mắt của anh nhìn Tông Chính, cũng tràn đầy công kích.
"Anh ấy mời cậu ăn cơm." Lâm Miểu Miểu nói gọn gàng tóm tắt thông báo xong, một tiếng sau, chuẩn bị lái xe đi đón nhận. Xe cô dừng ở phố Kim Chung Hà hôm qua đã được chị Chu lấy về.
Tông Chính hiển nhiên không muốn để Lâm Miểu Miểu đi đón người, vừa mới phát biểu xong ý kiến của mình, chỉ thấy Lâm Miểu Miểu dùng con mắt tối đen như mực nhìn anh: "Anh nói sẽ tôn trọng quyết định của tôi không phải sao?"
Giao chiến
Tông Chính hiển nhiên không muốn để Lâm Miểu Miểu đi đón người, vừa mới phát biểu xong ý kiến của mình, chỉ thấy Lâm Miểu Miểu dùng con mắt tối đen như mực nhìn anh: "Anh nói sẽ tôn trọng quyết định của tôi không phải sao?"
Tông Chính im lặng hai giây, nói: "Tôi đi cùng em."
Mễ Chân mở cửa nhìn thấy Lâm Miểu Miểu, đang chuẩn bị đến ôm một cái, ánh mắt đảo qua người đàn ông vẫn đang đứng bên cạnh cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt, mạnh mẽ đến mức anh chỉ vừa đưa tay ra, cũng cảm thấy cái tay này gần như bị ánh mắt của anh ta đâm đi đâm lại vô số nhát.
"Nina, lúc nào cậu quay trở lại nước Y?" Mễ Chân lên xe, liền bắt đầu triển khai thế tiến công.
"Khoảng......"
Cô ngồi bên cạnh Tông Chính, ở giữa cách một khoảng, Tông Chính bỗng nhiên quay sang nhìn cô, cánh tay rắn chắc đưa ngang qua, choàng qua sau lưng, đặt ngang hông cô, cánh tay anh hơi dùng lực, kéo cô về phía ngực mình, Lâm Miểu Miểu ngập ngừng một giây, liền thuận theo điều chỉnh lại tư thế.
Tông Chính vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng, nhưng trong ánh mắt ý cười lại giống như vì sao, ngược lại, nụ cười của Mễ Chân trông rất ảm đạm.
Tông Chính từ trước đến giờ đều không phải là người thành thực, ôm thắt lưng của cô vừa được mấy phút, đã bắt đầu bình tĩnh ung dung dùng ngón tay vuốt ve làn da dưới lớp quần áo của cô, cô trừng mắt nhìn anh, anh ngoái đầu nhìn lại cười tủm tỉm.
Lâm Miểu Miểu dưới đáy lòng than thở: Thực sự muốn đánh một trận!
Có Mễ Chân ở đây, cô làm như không để ý rồi véo đùi anh, bàn tay để bên hông của anh lại càng càn rỡ sờ soạng, khóe miệng Lâm Miểu Miểu co rút, muốn đi ra ch