Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
cửa bỏ chạy nhanh như chớp…
Trương Phác Ngọc nghe loáng thoáng có tiếng động, một lúc sau con dâu ngoan ngoãn của bà chạy vội ra, giống như có thú hoang đang ở đằng sau đuổi bắt, bà vội vàng hỏi: “Sao thế?”
Đáng tiếc sự thật lại chứng minh, Hàn Đình Đình cho dù có cam đoan cũng không đáng tin lắm.
Đó là một ngày thứ Sáu Tần Tống hiếm hoi được tan ca sớm, anh xuống xe trước cửa nhà trẻ tiểu khu, chờ cô cùng về nhà. Xe điện quá nhỏ lại thấp, Tần Tống ngồi ở ghế sau, hai chân dài không có chỗ đặt, lại gác lên phía trước chỗ đặt chân của Hàn Đình Đình, cô nhúc nhích chân phản đối, anh đơn giản duỗi tay phải khoác vòng qua eo cô, thoải mái dựa sát vào lưng cô, cả người ôm lấy cô.
“Tần Tống!” Hàn Đình Đình vẻ mặt đỏ bừng rõ như ban ngày.
Tần Tống lười biếng: “Ơi?”
“Bỏ tay ra…”
Mặt Tần Tống dụi dụi trên lưng cô, cười tủm tỉm tỏ vẻ thỏa mãn: “Anh không bỏ.”
“Anh ngã đó!”
“Em thử xem ~ “
Két — cái xe đạp điện màu hồng phanh gấp, theo quán tính hai người trong nháy mắt đều bị đẩy về phía trước, cánh tay đang ôm cô của Tần Tống vội siết chặt lại, nhanh chóng ôm cô đứng lên, xe ngã nện vào chân, anh đau quá tru lên: “Hàn Đình Đình! Em làm thật à!”
Hàn Đình Đình không hó hé lấy một tiếng.
Tần Tống rất ngạc nhiên quay lại nhìn cô, trên mặt cô là một vẻ mơ hồ khó diễn tả, đang nhìn chằm chằm về phía trước, mắt không buồn chớp — trước cửa nhà bọn họ đang đậu một chiếc Mercedes-Benz 350, đứng gần chiếc xe là một người đàn ông cao lớn, mặc một chiếc áo khoác quân đội màu xám có hai hàng cúc trước ngực, cúi đầu châm thuốc lá, bao tay da màu đen, cái bật lửa tung lên rồi nhanh chóng bắt lại, ánh lửa vừa lóe lên đã mồi xong, khói thuốc bốc lên, lượn lờ một bên khuôn mặt góc cạnh của anh, muốn bao nhiêu nam tính có bấy nhiêu. Anh lúc này cũng nhìn thấy Tần Tống và Hàn Đình Đình, mỉm cười tắt thuốc, sải bước lại gần, áo khoác dài bị gió đêm thổi, làm cho Tần Tống trong giây lát nhớ tới hình ảnh “Gió lạnh thổi đến, tay áo phất phơ” mà Hành Đình Đình đã miêu tả cho anh.
Ánh mắt Tần Tống chợt lạnh đi.
Trần Dịch Phong đến gần, toàn thân Hàn Đình Đình dường như bị khóa cứng ngắc, ngay cả hít thở cũng ngừng lại. Anh không nhìn về phía cô, mà lại cười với người phía sau cô, vỗ mạnh một cái: “Tần tiểu lục, đã lâu không gặp!”
Tần Tống có chút khó khăn khi tiếp nhận cú vỗ mạnh mẽ này, thiếu chút nữa là hộc máu, cười nhạt: “Đã lâu không gặp, chủ tịch Trần.”
Trần Dịch Phong cười rạng rỡ, tiếp Tần Tống mấy chiêu, anh tự nhiên nhìn xuống, xoa xoa đầu người trong vòng tay của Tần Tống, cúi đầu gọi cô: “Đình bảo.”
Hàn Đình Đình cúi đầu không nhìn anh, nhẹ giọng “Dạ” một tiếng, trong giọng nói có chút run rẩy mà Tần Tống cho tới bây giờ chưa từng nghe thấy.
Trần Dịch Phong nhéo nhéo cái mũi của cô, “Anh từ xa đến, con bé nhà em sao không chào đón anh như vậy?”
“Em không!” Hàn Đình Đình vội vàng ngẩng đầu, nụ cười đã lâu mới gặp của anh rơi vào mắt cô, hốc mắt nóng lên, chỉ thiếu chút nữa là òa khóc thành tiếng.
Đã lâu không gặp, rõ ràng là anh đang ở ngay trước mặt cô.
Tần Tống đứng ở một bên xem, vẫn không nói tiếng nào, lúc này mới cười thành tiếng, nói: “Vợ à, mời khách vào nhà đi chứ?” Anh nói như vậy, nhưng tay tay âm thầm siết chặt, Hàn Đình Đình bị anh túm lại gần bên người, yên lặng gật gật đầu.
Trần Dịch Phong cười: “Không cần, tôi nói mấy câu với Đình Đình rồi đi ngay, chuyện công ngày mai đến ‘Tần thị’ sẽ bàn.”
Hàn Đình Đình không biết giữa hai người có chuyện công gì, nhưng nghe như anh muốn từ chối Tần Tống, phản ứng đầu tiên của cô là A Tống nhất định không vui. “Vào ngồi chơi chút đi,” cô nói với Trần Dịch Phong, “Anh đã đến đây rồi.”
Cô mở miệng, Trần Dịch Phong lập tức gật đầu, “Được.”
—————————————
“Ngồi đâu cũng được, đừng khách sáo.” Tần Tống nhiệt tình mới Trần Dịch Phong vào nhà, lại còn thân mật ôm lấy Hàn Đình Đình, hỏi: “Vợ ơi, cơm chiều chúng ta ra ngoài ăn nhé?”
Hàn Đình Đình thơ thẩn đi qua, ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh anh.
“Đình Đình, em nói anh biết: Kết hôn hạnh phúc quá nên cảm thấy không cần liên lạc với anh, hay là kết hôn không được ổn nên em không muốn nói cho anh biết?” Anh hỏi.
Hàn Đình Đình trầm mặc mất một lúc, thấp giọng trả lời anh: “Cũng không phải.”
“Cũng không phải?” Anh nở nụ cười, “Vậy thì vì sao anh gọi đến trường của Tiểu Đồng, em không nghe điện thoại của anh?”
“Em…” Đông đã rơi tuyết từ lâu, mà sau lưng Hàn Đình Đình lại vẫn đổ đầy mồ hôi, “Gần đây có xảy ra nhiều chuyện, vẫn còn bề bộn lắm… Em không có thời gian.”
“Vì chuyện Tần gia sao?”
“… Có một phần.”
“Không còn vì nguyên nhân khác chứ, ví dụ như đơn thuần không muốn nói chuyện với anh?” Anh nói, giọng điệu có vẻ thoải mái, giống như đang nói đùa.
Hàn Đình Đình vô thức lắc đầu.
“Vậy thì tốt rồi.” Trần Dịch Phong tiếp tục bước đến gần, nhìn cô, cười có vẻ khó hiểu. Một lát sau anh đứng dậy, lấy ra từ túi áo khoác một phong bì sặc sỡ đưa cho cô, “Tiểu Đồng lệnh cho