Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341561

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1561 lượt.

g anh mười ngón đan vào nhau.
“Anh đối với em hung dữ như vậy, xin lỗi là có thể xong sao?”
Cô lời nói ra như thế, vẻ mặt lại vô cùng ôn nhu. Tần Tống lập tức phấn chấn: “Vậy em đánh tôi đi!”
Nói xong anh thật sự cầm lấy tay cô hướng trên mặt chính mình động thủ, bàn tay cô vốn dĩ nắm thành quyền, lập tức đầu ngón tay bị gập ở trên mặt anh, cô ăn đau “Ai” một tiếng.
Tần Tống vội vàng cầm đưa lên bên miệng, thật cẩn thận thổi thổi: “Không đau không đau a!”
Tần Tống là hài tử giữ lời. Sau đó rất nhiều năm, anh vô số lần phát giận, ngẫu nhiên cũng sẽ nổi trận lôi đình cùng cô trở mặt, “Em cho tôi —— “
“Thế nào?” Cô sâu kín .
“Em cho tôi —— không được đi!” Anh nắm lấy mái tóc ủy ủy khuất khuất một đường ra bên ngoài, “Tôi đi!”

Ngay lập tức anh nói thành khẩn như vậy, Hàn Đình Đình nở nụ cười, “Vậy anh cũng không thể nói cái gì ‘Mẹ kế’ nữa, em không thích nghe anh nói em như vậy.”
“Ừ ! Không nói!”
“Không thể lại vì Trần Dịch Phong mà cãi nhau với em, nam nhân tâm nhãn không thể nhỏ như vậy.”
“… Hảo…”
“Không thể… Ngô, ngô ngô ngô…” Cô ngửng mặt chu cái miệng nhỏ hợp lại, Tần Tống đã sớm nhìn miệng đắng lưỡi khô, nhịn không được cúi đầu che lại, trước duyện thật mạnh, sau đó vòng quanh đầu lưỡi của cô ôn nhu hấp, anh trong lòng muốn khoe khoang kỹ xảo, nhẹ nhàng áp sát vân ve, không bao lâu cô liền mềm nhũn rơi vào trong ngực.
Tần Tống thật sâu hít vào một hơi, tay căng thẳng ngồi cuối bàn ôm lấy cô hướng phòng ngủ đi tới, cô nhỏ giọng hừ hừ, che miệng lại, cả người mềm tựa vào trong lòng anh…
Đông, đông, đông! Đúng lúc này, vang lên tiếng đập cửa.
Đang hướng tới giường lớn hai người nhất thời cứng đờ tại chỗ, Tần Tống xoay mặt, bình tĩnh thanh cổ họng không kiên nhẫn quát hỏi: “Ai? !”
Thanh âm Trương tư lệnh phu nhân ở ngoài cửa vang lên: “A Tống, là bà ngoại.”
Hàn Đình Đình nhất thời thanh tỉnh, huých Tần Tống một cái, lắc lắc mình từ trong lòng anh nhảy xuống, đỏ mặt chạy vào phòng ngủ, còn đem cửa đóng lại.
Tần Tống buồn bực nện tay vào tường, khi anh mở cửa cho bà ngoại còn duy trì cái sắc mặt kia, Trương tư lệnh phu nhân thấy mà cảm thấy lo lắng cực kỳ, cẩn thận đưa mắt nhìn vào phòng trong, kéo anh đi ra hành lang nói chuyện: “Còn chưa có tốt sao?”
“Cái gì ạ?” Tần Tống nhíu mày, than thở một câu.
“Đứa nhỏ chết tiệt! Chỉ biết khinh dễ người!” Trương tư lệnh phu nhân oán hận cấu anh một phen, “Đình Đình rất tốt! Ngươi nếu dám lại làm cho nó khó chịu như vậy, chúng ta tất cả mọi người đều không tha cho ngươi! Ngươi xem sắc mặt lúc ấy của ba ngươi đi!”
“Bà ngoại…”
“Ông ngoại bảo ta nói với ngươi: Đừng tưởng rằng người ta gia đình nhỏ, là ngươi có thể tùy ý bày sắc mặt để cho người ta xem, lúc ấy ông nội Đình Đình đi theo ông anh mưa bom bão đạn, ngươi còn không biết ở nơi nào! Hôm nay nhà có khách tới, không cùng ngươi so đo, lần tới còn như vậy khi dễ vợ ngươi, ông ấy bảo đảm lấy roi đánh cho ngươi khóc!”
“Đã biết đã biết…” Tần Tống không kiên nhẫn nghe, “Chúng cháu nghỉ ngơi, bà đi nhanh đi!”
Trương tư lệnh phu nhân cười đánh anh một chút, đem đồ dùng rửa mặt cầm trong tay cho anh, “Ngươi nguyên lai còn dùng bộ kia, bà đều đã dọn xong cho ngươi, bộ mới này đưa cho Đình Đình dùng —— đi vào hảo hảo dỗ dành nó, ngươi , con chó nhỏ này tính tình nóng nảy, cô nương người ta đi theo ngươi không dễ dàng gì!”
Tần Tống bị giáo huấn một chút, buồn bực một đường trở về phòng, Hàn Đình Đình đang muốn rửa mặt, từ trong phòng tắm ló nửa người ra, thấy trên tay anh cầm cái gì đó vui vẻ cười: “Cho em sao?”
“Của anh!” Tần Tống chụp được tay cô đang vươn tới, đem cô xách đi vào, chỉa chỉa vào bộ đồ dùng rửa mặt mà ban đầu khi anh ở nơi này dùng kia, “Em dùng cái này!”
Hàn Đình Đình nhìn bộ đánh răng chạy bằng điện màu lam kiểu nam kia, kinh ngạc hỏi: “Đây là… của anh mà?”
Tần Tống ngữ mang uy hiếp “Hử ?” một tiếng, cô ngay lập tức không dám lên tiếng, bôi kem đánh răng, yên lặng nhét vào miệng.
Anh cảm thấy hơi dễ chịu, mở bàn chải đánh răng phấn hồng mới ra, trên cổ đắp khăn mặt phấn hồng, cùng cô một chỗ, đầu chạm trán đánh răng…
Một đêm say trong dịu ngọt.
Ổ chăn thực ấm áp, cô nghe anh nói đến chuyện năm mười hai tuổi, năm ấy đánh gãy chân tiểu nhi tử nhà Ngô tướng quân cách vách khi đang ngủ, cả một ngày ứng phó với người nhiều như vậy, vừa khẩn trương lại vừa mệt, nghe anh cúi đầu nặng nề nói chuyện, lập tức sương mù buồn ngủ dày đặc liền thổi quét đến.
Tần Tống một bàn tay bị cô ôm, lưng của cô vỗ về nhẹ, tay kia không tự giác đi vuốt ve đỉnh đầu cô, ngón tay ở mặt lưng cùng vành tai cô nhẹ nhàng phủ xuống.
Thật tốt. Anh cả đời này, cuối cùng cũng chờ được một người, để anh bảo hộ trong vòng tay, hàng đêm ở trong lòng anh như vậy ngủ yên.
Đèn tường ôn hòa mà mềm mại, cô nghiêng người hình dáng yên tĩnh xinh đẹp lạ kỳ, tâm Tần Tống ôn nhu giống như dòng nước mặt hồ.
Trong lòng bỗng nhiên thoáng hiện những hình ảnh ban ngày khiến cho anh không thể khống chế được kia, anh ê ẩm tưởng cô còn chưa từng có khung cảnh


Polly po-cket