Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.
ong mặt nạ bảo hộ lạnh tựa hàn băng, gắt gao mím môi, lạnh lùng cười: “Cậu đánh cô ấy ?”
Tần Tống đảo mắt xem thường, “Anh có bệnh à ?”
Nói xong anh không thèm để ý tới tên kia, lập tức đi vào trong phòng tắm, Trần Dịch Phong thân thủ đi qua muốn đem anh kéo lại hỏi cho rõ ràng.
Thế nhưng Tần Tống là ai? Làm sao có thể cho phép một kẻ là tình địch thêm nữa chính là đối thủ một mất một còn, ở trên địa bàn của anh khiêu khích anh như thế!
Trần Dịch Phong thân thủ lại đây, anh không chút nghĩ ngợi liền đón đỡ trở về, quay người lại, nhắm ngay mặt anh đáp lễ một quyền thật mạnh.
Trần Dịch Phong không có dự đoán được anh bỗng nhiên động thủ, một quyền này lực thực mạnh mà nặng nề, miệng nhất thời tràn ngập mùi máu tươi nồng đậm, anh chậm rãi xoay mặt đến, giật giật cằm, cười càng thêm lạnh.
Lại còn cười à ? Ân —— Tần Tống nhíu mày, không cần nghĩ ngợi hung hăng một quyền đi qua.
Kế tiếp bất luận kẻ nào đều không thèm khống chế lực đạo.
Tần Tống từ nhỏ đến lớn trêu mèo chọc chó, gây chuyện thị phi, không sợ trời không sợ đất, thích nhất là đánh nhau. Mà Trần Dịch Phong xuất thân bộ đội đặc chủng, đánh nhau kịch liệt là cơ bản nhất, từng chiêu thức tung ra đều là sắc bén ngoan tuyệt. Hai người kia đụng vào nhau không tránh khỏi đánh thành một đoàn, thấy cái gì liền lấy làm vũ khí, phá phách cướp bóc ném, dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Khi Hàn Đình Đình dẫn người đi lên phá cửa, toàn bộ phòng cơ hồ đều đã bị hủy.
Khi cửa bị mở ra, Tần Tống chính là đang mang theo một cái ghế vung mạnh tới Trần Dịch Phong, bị Trần Dịch Phong lưu loát đá trúng cổ tay, nhất thời mất chính xác, ghế nghiêng nghiêng bay về phía ngoài cửa hướng mọi người đang vây xem.
Hàn Đình Đình lòng nóng như lửa đốt xông vào trước mặt, thiếu chút nữa bị trúng. Cũng may Lý Vi Nhiên ở ngay bên cạnh cô, tay mắt lanh lẹ, duỗi tay ra kéo cô né tránh, ghế kia lập tức bay sát tay cô, phi qua lan can rơi xuống lầu, đánh lên trên trần nhà rồi rủ xuống dưới đèn thủy tinh, kịch liệt run lên, trúng ca-lo đèn thủy tinh.
Đèn thủy tinh thật lớn bị chấn động nát hơn phân nửa, mảnh nhỏ thủy tinh như thác nước rầm rầm từ lầu hai trên cao trút xuống dưới, những người ở dưới sảnh chính đang chuẩn bị bữa sáng ôm đầu thét chói tai, nhất thời toàn bộ một nhà nhà họ Trương hỗn loạn thành một đoàn.
Lý Vi Nhiên vài lần có ý đồ muốn đi đầu xông vào, đều không vác nổi mưa rền gió dữ bên trong, bị tha đi ra ngoài. Trong nhà lính cần vụ
( phục vụ trong quân đội )
càng không có cách. Cuối cùng cả đội lính gác đến đây, tập thể vọt vào, mới miễn cưỡng đem hai người kia kéo ra.
Trong phòng giống như vừa trải qua một trận lốc xoáy, ngay cả rượu hoa điêu cạnh cửa sổ đều bị vỡ tan tành, chung quanh là mảnh nhỏ thủy tinh cùng phần còn lại của chân tay đã bị cụt, đã nhìn không ra bộ dáng các nơi bài trí.
Trần Dịch Phong hơi thở hổn hển, đứng ở nơi đó sửa sang lại ống tay áo mà bản thân mình vén lên khi nãy. Trừ bỏ lúc trước trên mặt ai kia hưởng hai quyền, bên ngoài trông anh giống như không có chịu cái trọng thương gì qua.
**
Đến gara, cô vào trong xe Tần Tống, quen thuộc lái ra, khi đi qua dừng ngay bên người Trần Dịch Phong, hạ cửa kính xe xuống đến đối anh vẫy tay động tác chuẩn xác xinh đẹp: “Mau lên đây a, em đưa anh đi ra ngoài!”
Trần Dịch Phong tay phải chỉ các đốt ngón tay bị thương, tùy tiện liền quấn cái khăn mặt, anh dùng tay trái mở cửa xe, ngồi trên sau xe, vẫn nhìn cô cười.
Hàn Đình Đình bị anh cười có điểm sởn gai ốc, hỏi anh: “Làm sao vậy?”
“Khi nào thì tự mình lái xe?” Trần Dịch Phong nhìn cô lái xe quyết đoán thuần thục, nhớ tới bộ dáng trước kia khi cô nhát gan kinh hoảng nắm lấy bàn tay anh, trong khoảng thời gian ngắn trong lòng anh âm thầm cảm thán: Quả thật là thế sự khó lường.
“A… Bởi vì Tần Tống lúc trước có một đoạn thời gian tay bị thương, em đành phải lái a.” Hàn Đình Đình ngượng ngùng cười cười, “Kỳ thật em đều đã làm hỏng mấy chiếc xe của anh ấy rồi.”
Trần Dịch Phong trầm mặc vẫn là trầm mặc, ánh mắt nhìn vào khoảng kí ức xa xưa bật cười, “Sớm biết như thế, lúc trước anh cũng không cần mỗi ngày cẩn thận làm huấn luyện.”
Anh nói như vậy, như vậy ôn nhu mà mang theo hơi chút tiếc nuối cười, làm cho người ta cảm thấy anh tựa hồ ẩn ẩn có chút bi thương. Thật giống như có chuyện anh từng che giấu.
Mà kỳ thật, Hàn Đình Đình trong lòng suy nghĩ: Thời gian dài ấy, bọn họ cuối cùng bỏ qua những năm tháng khi xưa, anh vẫn là chúa tể của hết thảy mọi thứ, anh cười cô liền cảm thấy vui vẻ, anh mỗi một câu bên trong dấu ngắt câu đều có thể làm cho cô đêm không thể ngủ, tinh tế cân nhắc.
Cho tới bây giờ ôn nhu, tiếc nuối, bi thương đều là cô, nếu anh thật sự có cái gì giấu diếm, khả năng duy nhất chính là phần tình cảm mà cô lúc trước kia thật cẩn thận mà lại toàn tâm toàn ý yêu.
Trần Dịch Phong cùng Tần tống rất bất đồng: Tần Tống cùng cô trong lúc đó phần lớn thời gian đều là gây chuyện, cùng một chỗ hoặc là giận dỗi, c