XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

ãi nhau hoặc là giúp đỡ lẫn nhau. Mà Trần Dịch Phong vĩnh viễn chỉ cần cô đi yên lặng nhìn, cũng vĩnh viễn không thể cùng anh vai sánh vai.
Cho nên anh như thế nào huấn luyện cũng không thể làm cho cô thoát khỏi sợ hãi của chính mình, mà Tần Tống lại dùng mấy cái chìa khóa xe, thoải mái hoàn toàn dạy cô như thế nào độc lập.
Có lẽ như bây giờ mà nói vậy, cũng có chút vô tình hoặc là có chút vong ân phụ nghĩa: Thế nhưng Hàn Đình Đình thật sự may mắn lúc trước chính là yên lặng không tiếng động yêu Trần Dịch Phong, vì thế hiện tại cái gì cũng không có phát sinh qua, anh gần như chính là đại ca ca nhà bên nhìn cô lớn lên, giống một người thân nhà mẹ đẻ không cần hỏi rõ trắng đen mọi chuyện luôn chuyên tâm bảo hộ cô.
“Chuyên tâm lái xe.” Anh bỗng nhiên lên tiếng.
Hàn Đình Đình “Nga” một tiếng. Anh nhìn cô một cái, lại cười rộ lên: “Lo lắng cho Tần Tống?”
Cô thật không có phủ nhận, “Trên tay anh ấy có thương tích, tuần trước vừa mới tháo thạch cao.”
“Phải không?” Anh đè vết thương trên mặt đã muốn sưng lên, “Anh như thế nào lại không biết?” Rút khăn mặt, ngón tay đã muốn sưng đỏ không thể nắm được thành quyền .
Cô nhìn qua vài lần, lập tức cảm thấy lo lắng hỏi: “Muốn đi bệnh viện xem qua hay không?”
“Việc nhỏ. Chuyện của em ?.” Anh chỉa chỉa xương gò má chỗ ứ thanh của cô kia, “Mắt nếu cảm thấy mơ hồ nhìn không rõ, phải lập tức nói.”
Hàn Đình Đình vì thế đem chuyện ô long tối hôm đầu đuôi tai nói cho anh, đương nhiên chuyện cô xem Tần Tống chụp ảnh không có nói. Nhưng là Trần Dịch Phong vừa nghe cũng đã đoán được, thản nhiên nói câu: “Tần tiểu Lục so với trong tưởng tượng tôi còn muốn ngây thơ.”
“… Anh rất tốt.” Cô nhỏ giọng phản bác, “Hơn nữa anh cũng chưa có nghe em nói rõ ràng liền động thủ …” Điểm ấy so với A Tống còn muốn nhiệt huyết ngây thơ hơn đi…
Trần Dịch Phong khép mắt lại, tay đặt trên cái trán, thở dài, “Con gái lớn đều hướng người bên ngoài a… Anh thế nhưng thật lo lắng, về sau tiểu Đổng chúng ta có người trong lòng, nếu cũng giống như em hiện tại, anh nhất định sẽ bị tức chết.”
Cô nhịn không được cười rộ lên, “Vốn chính là anh hiểu lầm A Tống .”
“Không sao cả. Dù sao anh sớm đã muốn đánh cậu ta .” Anh đơn giản đóng mắt dưỡng thần, chậm rãi nói.
“Bởi vì em sao?” Cô bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi.
Anh mở to mắt, nhìn cô một cái, nói không rõ ràng là cái thần sắc gì, sau đó lại nhắm lại, “Chuyên tâm lái xe.” Anh thản nhiên nói.
____*^__^*____
“Có thể ăn gì đó, càng sớm ăn đến trong bụng chính mình đi, càng sớm an tâm.”
Đỡ kính mắt, Trần Ngộ Bạch cười thực nhã nhặn. Tần Tống ngẩn người, sau đó ánh mắt dần dần mị lên…
Hôm sau đi làm, tất cả mọi người trong “Lương thị” từ trong miệng Lý Vi Nhiên biết được sự tích Tần lục thiếu PK Trần Dịch Phong lừng lẫy.
Kỷ Nam không ngoài dự đoán, lôi kéo Tần Tống khoa tay múa chân, muốn anh tái diễn một lần chiêu thức lúc ấy với Trần Dịch Phong: “Đến đi! Ngươi diễn Trần Dịch Phong! Công kích tôi! Mau! Tôi đến diễn cậu!” Nói xong cô uất ức ôm lấy đầu.
Dung Nham vỗ về khóe mắt cười rộ lên: “Cậu nếu có thể diễn ra Trần Dịch Phong, sẽ không sẽ bị đánh thảm như vậy.”
“Hỗn đản!” Tần Tống nhất thời đen mặt, “Tôi cùng anh ta là ngang tay!”
Mọi người đối với lời nói của anh tỏ vẻ hoài nghi, đại BOSS ngồi đây là người duy nhất trong suốt một năm vừa mới cùng Trần Dịch Phong giao thủ, bọn họ đều nhìn về phía anh.
Chỉ thấy đại BOSS cuốn tạp chí trong tay đặt lên bàn, đứng dậy bắt đầu nhìn nhìn đến vết thương Tần Tống, sau đó “Ân” một tiếng, “Trần Dịch Phong thật sự là để mặt mũi lại cho tôi rất lớn a.”

Tần Tống khuôn mặt bởi vì phẫn nộ mà trướng thành màu tím.
Trần Ngộ Bạch bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Cái dự án hợp tác kia, Trần Dịch Phong còn nắm trong tay sao?”
Lý Vi Nhiên gật gật đầu, chuyển hướng sang đại BOSS: “Đại ca, anh có phải nên ra mặt can thiệp chút hay không? Về điểm này trước đối với Trần Dịch Phong mà nói lại không tính là nhiều, làm gì để cho tiểu Lục họa vô đơn chí
( liên tiếp gặp nạn )
chứ?”
Đại BOSS còn chưa nói ra lời, Tần Tống đã nhảy dựng lên : “Đừng! Tôi cùng anh ta nói chắc chắn đánh tay đôi! Các người không thể nhúng tay!”
” Cậu đánh thắng được sao?” Dung Nham mắt hoa đào tà tà nhìn anh.
“Anh ta có thể đi đến cùng, tôi lại không thể tìm người cùng anh ta sao?” Tần Tống đắc ý, “Các người chờ xem đi, lúc này tôi làm cho anh ta ăn không hết đi!”
“Còn có vị kia nhà cậu đâu.” Dung Nham nhíu mày, “Muốn hay không, tôi sẽ dạy cậu hai chiêu?”
Tần Tống hừ lạnh một tiếng, dùng ánh mắt lạnh lẽo thấu tâm khinh thường từ trên xuống dưới quét anh một lần.
Một bên Trần Ngộ Bạch đang ở dùng dao nĩa lóe ánh sáng lạnh tách rời một trứng gà nho nhỏ mềm mềm thơm tho, lúc này mỉm cười, “Tiểu Lục, tôi nói cho cậu một chiêu thế nào?”
Anh xén một khối trứng gà trắng noãn mềm mềm đầy nhiệt khí đưa vào miệng, tinh tế nhấm nuốt một phen, không nhanh không chậm nói: “Có thể ăn gì đó, càng sớm chính mình ăn đến trong bụng đi, càng sớm an tâm.”
Đỡ kính mắt, Trần Ngộ Bạch cười thự