Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhân Duyên

Nhân Duyên

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341544

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1544 lượt.

như vậy thân mật cùng anh chụp qua đâu… Nghĩ đến đây, anh trở lại trên tủ đầu giường sờ đến điện thoại di động.
Tắt âm thanh chớp động, điều chỉnh xong tiêu cự, anh nằm xuống cùng cô dựa vào cùng một chỗ, xoay mặt cùng cô mặt đối mặt. Lựa xong tư thế, anh khóe miệng giơ lên, ngón tay đang muốn ấn hạ, ánh mắt của cô bỗng nhiên mở.
Kỳ thật anh vừa động cô liền tỉnh, vạt áo ngủ của anh ở trước mặt lau đến lau đi, chóp mũi nóng hầm hập trên người đều là hương vị của anh, nhịp tim của cô đập càng lúc càng nhanh.
Mở mắt ra khuôn mặt anh ngay trước mắt, cô lấy hết dũng khí, dán sát về phía trước, cong miệng khắc ở trên môi anh.
Tần Tống nhất thời ngây người.
Cô đỏ mặt, đơn giản há mồm ở trên môi anh nhẹ nhàng cắn cắn, sau đó lo lắng cắn nặng, lại nhẹ một chút. Cô động tác nhẹ nhàng, ôn nhu không nóng không lạnh chiếm lấy, toàn bộ quá trình Tần Tống chỉ cảm thấy cô nóng hầm hập cắn anh… Cắn anh… Cắn anh toàn thân máu đều đi xuống bụng dưới phóng đi… Oanh!
“A…” Một đạo bóng đen nện xuống, Hàn Đình Đình trước mắt đen một mảnh, nhất thời đau kêu to.
Là anh kích động muốn chế trụ áp đảo cô, lại đã quên trong tay giơ di động, buông lỏng tay, điện thoại rơi xuống dưới. Mà cô bởi vì tư thế vừa rồi dán lên hôn anh, người vươn lại đây một chút, vì thế toàn bộ đều nện ở trên mặt, cô đau thất thanh kêu lên.
Tần Tống đầu “Ông” một tiếng, vội vàng xoay người ngồi xuống, “Vợ!” Điện thoại của anh được khảm đá, so với di động kiểu nam bình thường quá nặng.
Hàn Đình Đình tay ôm huyệt thái dương ánh mắt mông lung, thân thể lui thành một đống. Tần Tống lòng nóng như lửa đốt ôm lấy cô, lấy tay che của cô mở ra, cô mắt gắt gao nhắm lại, nước mắt giàn giụa.
“Anh đi gọi bác sĩ!” Anh buông cô, cuống quít xuống giường.
“A Tống…” tay cô kéo anh lại một chút.
“A?” Anh đảo trở về.
“Không có việc gì… Trúng ở trên xương, không rơi vào trong mắt, không có việc gì .” Cô ngay từ đầu cảm thấy đau nhức, giờ thì cảm thấy đỡ rồi.
Tần Tống ở trên chỗ vết thương cô cẩn thận xem xét, bị nện ở trên xương gò má, chung quanh đỏ một mảng, hơi có chút thũng, những nơi khác quả thật không bị thương. Anh đứng dậy, cô kéo tay anh, “Đừng đi, hơn nửa đêm rồi.”
“Anh đi lấy chút thuốc thoa cho em một chút, bằng không ngày mai sẽ sưng lên.” Tần Tống đặc biệt đau lòng cau mày, “Em đừng động, anh sẽ trở lại.”
Hàn Đình Đình cũng hiểu được cảm thấy buồn bực, hít cái mũi một lần nữa nằm xuống.
Anh xuống lầu lấy túi chườm nước đá đến đây, thật cẩn thận dán tại trên mặt, sau đó một lần nữa nằm xuống giường.
Lúc này hai người đều thành thật, im lặng ôm nhau.
Tần Tống sợ mặt cô bị túi chườm nước đá ngăn ngủ không được, anh từ sau lưng ôm lấy cô, một bàn tay vươn lại đỡ túi chườm nước đá, chỉ chừa một khối tiếp xúc dính trên mặt cô.
Khi cô sắp thiếp đi ở trong lòng anh, “Tốt lắm… anh buông tay đi, không có việc gì …”
“Em ngủ việc của em đi.” Anh đem chăn sau lưng cô nhét kín, cúi đầu ở trên vành tai cô hôn nhẹ, “Ngoan a ~ “
Hàn Đình Đình bị vây trong ánh mắt hàm tình, hàm hồ “ưm” một tiếng, trên mặt lành lạnh tâm lại ấm áp, một lát sau liền ngủ.
Buổi sáng khi cô tỉnh lại, anh vẫn còn duy trì cái tư thế tối hôm qua kia, người nằm úp sấp rất say sưa.
Túi chườm nước đá đã không còn hơi lạnh, rơi ở bên gối, cô nhặt lên đặt ở trên đầu tủ giường, mang dép vào, tay chân nhẹ nhàng đi vào phòng tắm.
Trên mặt bị thương hôm trải qua một đêm anh cẩn thận chăm sóc, thế nhưng thật sự không có sưng lên, chính là xương gò má kia hơi tím, thoạt nhìn giống như bị người ta đánh một quyền, nghĩ đến tối hôm qua anh đau lòng ôm cô sủng nịch đối với cô nói “Ngoan”, cô nhịn không được đối với tấm gương nở nụ cười.
Trang điểm trang nhã vẫn là che không được, cô bình thường không cần phấn trang điểm che, nhưng cái tình huống đặc thù này không có cách nào khác, nghĩ nghĩ hẳn là có thể đi tìm Tần Tang mượn một chút. Ai biết vừa mở cửa, Trần Dịch Phong vừa mới từ hành lang đi ngang qua, anh là khách quý, tối hôm qua ngủ lại ở tầng hai.
“Buổi sáng tốt lành!” Anh cười nói, đã hướng cô đi tới.
Hàn Đình Đình trong lòng biết không tốt lắm, xoay người trốn, lại bị anh gọi lại, anh mắt chú ý tới trên mặt, chợt trở nên khiếp sợ, “Sao lại thế này?” Anh trầm mặt, “Ai làm? Tần Tống?”
“Không phải!” Hàn Đình Đình căng thẳng, cà lăm, xua luôn tay: “Anh ,anh, anh ấy không phải cố ý …”
Trần Dịch Phong gắt gao nhìn chằm chằm biểu tình hoảng sợ của cô, cô phá lệ trang điểm nhưng đều che không được vết thương, thế nhưng sau đó lại hơi hơi nở nụ cười.
Ai biết tươi cười kia thật sự làm cho người ta kinh hồn bạt vía.
“Anh dám đánh em ?” Anh ngữ khí chậm rãi mà khủng bố đến cực điểm.
Không có để cho Hàn Đình Đình cơ hội giải thích, anh nhẹ nhàng đẩy cô ra, sau đó một cước đá văng cửa phòng Tần Tống ra, đá rất mạnh.
Tần Tống nghe được tiếng vang chấn động trời xanh, nhấc thân lười nâng thắt lưng từ trong phòng ngủ đi ra, còn trong trạng thái buồn ngủ nhìn đến Trần Dịch Phong xuất hiện ở trong phòng anh, hoảng sợ.
Trần Dịch Ph


Insane