Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134738

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/738 lượt.

hụ quyền lợi lại không chịu phụ trách đó, khuyên cậu nên chết tâm sớm đi!"
Thì ra là có quân sư ở bên cạnh giật giây, không trách được, Đường Sĩ Thành rốt cuộc hiểu rõ nguyên nhân Thiên Tầm đột nhiên muốn chia tay, nam nhân bà này, chết tiệt! thật nhiều chuyện!
Mật Nhi không ngại phiền phức, lên tiếng nhắc nhở "Nên nhớ, đàn ông đều rất tự trọng, cậu càng theo anh ta, anh ta càng không cảm thấy cậu quan trọng, đừng cho anh ta có cơ hội mà nắm chặt cậu trong tay."
Không còn kịp rồi! Cô. . . . . . Hiện tại đã bị anh nhân cơ hội mà trói chặt !
"Lau nước mắt đi, đừng khóc nữa, nhìn mặt của cậu xem, giận đến đỏ hồng rồi, nhưng nói thật, cậu khóc trông rất đẹp mắt nha. . . . . ." An Mật Nhi đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội nói: "Chờ mình một chút!" Nói xong, vội vàng hướng phòng mình chạy đi.
Thừa dịp này, rốt cuộc Thiên Tầm có cơ hội lấy hơi, cố hết sức đuổi đi người đàn ông xấu xa đang nương nhờ trong váy của cô, muốn nhanh chóng đẩy anh đi.
"Đừng làm rộn!" Cô lấy thanh âm chỉ có hai người mới nghe được cầu khẩn anh."Anh đi mau đi. . . . . ."
"Không muốn."
"Xem như em cầu xin anh mà ——"
"Được." Anh càng ra sức sờ nắn chân cô, khiến cô vừa thẹn vừa giận.
"Em không phải cầu xin anh việc này!"
Đây là lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay, cô thật muốn đánh người, thế nhưng đối với loại người rất không biết xấu hổ này, cô không biết nên khóc hay là nên. . . . . . Ách. . . . . . Hưởng thụ. . . . . .
"Đến đây, Thiên Tầm!"
Nghe được thanh âm của Mật Nhi, cô bị dọa sợ, nhanh chóng đứng thẳng người, khi nhìn thấy chiếc máy chụp hình chuyên nghiệp trong tay Mật Nhi thì không nhịn được muốn khóc thét.
"Không phải chứ. . . . . . cậu muốn chụp mình?"
"Cậu nên biết, nhiếp ảnh gia rất thích chụp hình, nhất là lúc thấy hình ảnh đẹp sẽ ngứa tay, biểu tình bây giờ của cậu. . . . . . Ừ, phải hình dung như thế nào đây? Có một loại sức quyến rũ hấp dẫn mười phần đối với đàn ông, gợi ý cho mình rất nhiều linh cảm."
"Mình không muốn. . . . . ."
"Bình tĩnh đi, không phải cậu đã sớm quen việc làm người mẫu cho mình rồi hả ? Không cần phải tạo dáng đặc biệt gì, cứ tự nhiên là tốt rồi."
"Đừng mà, Mật Nhi. . . . . ." Cô mắc cỡ muốn chết, vội vàng lấy tay che kín mặt.
Tách —— tách —— máy ảnh không ngừng được bấm, Mật Nhi dùng ánh mắt lợi hại của mình, nắm bắt thần thái ngượng ngùng vừa muốn nghênh đón lại vừa muốn cự tuyệt của Thiên Tầm, mặc dù không hiểu rõ vì sao cô ấy lại có loại vẻ mặt này, nhưng cô biết, đây sẽ nhân vật làm nên kiệt tác cho bức ảnh của mình.
Ô ô ô. . . . . . Tại sao có thể như vậy a. . . . . .
Vào giờ phút này Thiên Tầm chột dạ muốn chết, chỉ có thể vừa xấu hổ lại vừa run sợ mặc cho Mật Nhi chụp từng bộ dạng điềm đạm đáng yêu vì chịu sự dày vò do dục hỏa của mình.
"A, phim rồi à ? Mới chụp được có hai mươi mấy bức mà thôi."
Đối với Thiên Tầm mà nói, là hai mươi mấy chứng cứ làm việc trái với lương tâm.
“Cậu chờ một chút, mình về phòng lấy phim, hình như còn một cuộn." Nói xong, lại vội vã chạy về phòng.
Đây là cơ hội cuối cùng để đuổi người, Thiên Tầm quyết định phải thật cứng rắn, lần này cho dù dùng phương pháp gì cũng phải bắt anh rời khỏi
Cô cố sức thoát thân, dưới tình thế cấp bách, một cước nâng lên, hướng mặt Đường Sĩ Thành đá tới.
"Ưmh!" Anh rên lên một tiếng, ôm lỗ mũi, vẻ mặt khổ sở.
Cô cũng không để ý nhiều như vậy, kéo anh, một tay đem anh đẩy ra ngoài cửa, trong khoảnh khắc Mật Nhi vừa bước ra thì kịp thời đóng cửa lại.
"Ah? Sao cậu nhìn có vẻ rất khẩn trương vậy?"
"Không có, mình . . . . . mình mệt quá, mình muốn ngủ tiếp một lát!" Nói xong, cũng không quản Mật Nhi đang kêu, vội vàng chạy vào phòng, khóa cửa lại.
"Hà. . . . . . Hà. . . . . ." cô cố gắng hít thở như bị thiếu dưỡng khí, cố nuốt nước miếng, gắng sức làm dịu yết hầu khô khan






Vừa rồi thật là nguy hiểm!
Lưng Thiên Tầm dán vào cửa, khẽ vuốt vuốt trái tim đang nhảy nhót kịch liệt, nghĩ tới những chuyện Sĩ Thành vừa làm với cô, liền cảm thấy xấu hổ muốn chết.
Thật may là, cô thuận lợi đuổi anh đi, nhưng ngay sau đó, cô phát hiện có cái gì không đúng.
Mông của mình sao lại cảm thấy lành lạnh? Chẳng lẽ. . . . . .
Cô cúi đầu, nhấc váy ngủ lên, bi thảm phát hiện ——
"Dĩ nhiên, lời của tôi cô còn nghi ngờ?" mặt anh lộ vẻ không vui.
Mặt Thiên Tầm vẫn hiện rõ biểu tình không thể tin."Tôi chỉ cảm thấy rất kinh ngạc việc anh lại khen ngợi tôi."
"Tại sao không? Tôi chính là một người rất hiền lành."
Nghe lời này muốn cho trán người ta không nổi gân cũng rất khó, anh còn bảo mình hiền lành, ban đầu người nào động một chút là mắng cô xấu xí, cười cô là quả bí đao lùn? Người này cũng nhanh quên quá đi! Mà thôi! Cô cũng không phải người hay thù dai, hơn nữa, bữa ăn hôm nay còn do Sam¬my mời khách, cô càng sẽ không so đo cùng anh.
"Thật không ngờ anh mời tôi ăn cơm!"
"Không được sao?"
Ánh mắt của cô lập tức híp thành hình bán nguyệt, khóe miệng chứa đầy nụ cười làm lành, đ


The Soda Pop