Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/741 lượt.

si mê —— Đường Sĩ Thànhh.
Bóng dáng khoác tây trang thẳng thớm, từ khi đi vào nhà hàng nhã trí này, liền liếc nhìn cô, dĩ nhiên, cũng đem cảnh tượng cô cùng người ta ước hẹn thu vào trong mắt, trong tích tắc con ngươi đen bắn ra tia sáng lạnh lẽo.
Đường Sĩ Thành không phải đi một mình, mà là cùng khách hàng vào đây dùng bữa, thuận tiện thảo luận công việc.
Vô tình gặp nhau ở chỗ này, cô cũng thật bất ngờ, nhưng dù vậy, nhìn thấy anh, phản ứng đầu tiên của cô luôn là rung động , cộng thêm những chuyện anh làm trong quầy rượu với cô ngày hôm qua, bây giờ nhớ lại, còn khiến toàn thân cô nóng lên.
Vốn cho là anh sẽ chào hỏi cô, ai ngờ nhận được , lại là một đạo ánh mắt rét lạnh.
Đường Sĩ Thành quay mặt sang chỗ khác, cùng một nhóm người, dưới sự hướng dẫn của nhân viên phục vụ, đi vào một gian phòng cao cấp.
Hàn Thiên Tầm khó nén sự thất vọng trong nội tâm, ánh mắt lạnh lùng này đông cứng suy nghĩ của cô, đem tim của cô treo ngược lên cao.
Đã xảy ra chuyện gì? Tại sao anh giống như một người xa lạ, ngay cả cười một cái cũng không làm, chẳng lẽ anh còn đang tức giận chuyện ngày hôm qua cô đá anh ra cửa?
"Sao vậy?" Sam¬my nhận thấy sự khác thường của cô.
"Không có gì."
"Thật không? Cô nhìn giống như đột nhiên mất hồn mất vía ."
"Đừng hỏi nữa..., ăn đi!" Cô cúi mặt, vùi đầu "Khổ ăn" , nhưng thật khó nuốt nổi, tất cả suy nghĩ đều dừng lại ở ánh mắt không mang theo một tia nhiệt độ của Đường Sĩ Thành.
Lòng thấp thỏm lo lắng, không ngừng trầm xuống.






Lúc Thiên Tầm trở về nhà thì đã là hơn một giờ đêm.
"Cám ơn anh đã đưa tôi về." sau khi xuống xe, cô nhìn Sam¬my nói.
"Đi ngủ sớm một chút, tránh cho đôi mắt có quầng thâm, lại trở nên xấu xí."
Cô làm mặt quỷ với Sam¬my ."Biết rồi!" Thiệt là, không biết ai trễ như vậy mới cho cô về, lại còn không chút xấu hổ dạy dỗ cô.
Xoay người, đang muốn đi về cửa nhà trọ, cô đột nhiên nhớ ra mình quên lấy túi xách, vội quay lại.
Tròng mắt đen sâu không thấy đáy, trừ hai người kia, cái gì cũng không nhìn không rõ.
Trong quá khứ, đối với những người phụ nữ từng kết giao, khi chia tay, anh vẫn có thể bình tâm tĩnh khí chúc phúc đối phương, thống khoái chấm dứt. Vậy mà, chính mắt thấy được Thiên Tầm ngã vào lồng ngực của người đàn ông khác, nội tâm rung lên như muốn xé rách sự kiêu ngạo cùng tỉnh táo của anh từ trước đến giờ.
Anh từng thắng vô số vụ kiện, gặp qua đủ loại trường hợp, cho dù phải đối mặt với bất kỳ sự việc khó khăn đầy tính khiêu chiến nào, anh vẫn đều có thể nhẹ nhàng giải quyết; nhưng bây giờ, anh chỉ cảm thấy lửa giận bốc lên từ sâu trong nội tâm đang xâm cắn lý trí của mình.
Sự quan tâm của anh đối với cô, so với bản thân tưởng tượng lớn hơn rất nhiều.
Sam¬my tìm được chiếc túi xách nằm ở phía sau ghế ngồi.
"Cầm đi, tiểu mơ hồ!"
"Hì hì, thật ngại, Thanks!"
"Đừng quên ngày mốt phải chụp ảnh."
"Yên tâm, tôi là người có trách nhiệm trong công việc rất cao đó! Trước khi ngủ sẽ nhớ mát xa mặt, mỗi ngày, 24h chăm chỉ làm bảo dưỡng, được chưa?"
"Rất tốt, đi đây."
Cô rời khỏi cửa sổ, đứng bên đường vẫy tay với anh, mắt nhìn thấy chiếc xe đã đi xa, vừa cúi đầu tìm chìa khóa trong túi, vừa đi về phía cửa chính, hoàn toàn không chú ý tới bên cạnh có người.
Đứng ở trước cửa, đang định cầm thẻ từ mở khóa thì bất ngờ bị một bàn tay nắm chặt, cô hoảng sợ vội ngẩng đầu, miệng mở to chuẩn bị cất lên tiếng thét chói tai, may mắn kịp thời thấy rõ người tới, cô vội đem tiếng kêu vừa tràn tới cổ họng, hóa thành thở phào nhẹ nhõm.
"Thì ra là anh."
"Đi!" Không nói gì, anh bá đạo lôi kéo cô, rời khỏi cửa chính.
"Đi đâu?"
Anh không trả lời, sắc mặt khó coi giống như ăn phải mười cân thuốc nổ.
"Chậm một chút —— Sĩ Thành, chân em đau ——“ cả ngày mang giày cao gót, chân của cô sớm đã không chịu nổi, ê ẩm phát đau, bị anh lôi đi nhanh như vậy, vết thương nặng thêm, hại cô lảo đảo, không ngã nhào cũng đã rất gắng sức.
Anh đang giận cái gì chứ? Cô cũng không chọc anh. Nhớ tới hình ảnh lạnh lùng của anh lúc chiều, cộng thêm hành động hiện tại, một cỗ uất ức xông lên tim, khiến lòng cô chua xót.
Đường Sĩ Thành không đếm xỉa đến kháng nghị của cô, kiềm chế cổ tay trắng mịn, mở cửa xe, để cho cô ngồi vào trước, mình thì lên ghế lái, đóng cửa lại, tra ổ khóa.
"Sĩ Thành, anh rốt cuộc ——" tức cái gì? Ba chữ này còn chưa kịp thốt ra, liền bị anh kéo lên trước, nóng giận cắn nuốt.
Nụ hôn của anh, tràn đầy sự chiếm giữ, bá đạo mà mãnh liệt. Giờ khắc này, anh rốt cuộc đã xác định được tâm ý của mình, thừa nhận sự thật anh vẫn luôn chống cự.
Anh không cách nào buông cô ra!
Trong nhà thiếu cô, cái gì cũng không thoải mái!
Về nhà không còn là chuyện vui sướng nữa!
Ăn cái gì cũng biến thành tẻ nhạt, vô vị!
Trên công việc, những nỗ lực không có người chia sẻ!
Đối với tương lai cũng ít đi vài phần mong đợi!
Tóm lại, không có cô bên người, anh làm chuyện gì cũng đều không còn cảm thấy hứng thú! Hơn nữa tình huống có kh