Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/725 lượt.
phối hợp kế hoạch của mình, cộng thêm anh một thân tây trang thẳng thớm, dáng vẻ lịch sự, trời sinh tướng mạo anh tuấn dễ dàng làm cho người ta có hảo cảm, nhân viên quản lý nhận ra anh, vì vậy cũng không thông báo để cho anh đi lên.
Sau khi ghi danh, anh liền trực tiếp đi thang máy lên lầu.
Đường Sĩ Thành đi đến trước cửa, nhấn chuông, lúc đầu không có ai đáp, anh rất có kiên nhẫn tiếp tục nhấn mấy tiếng, ước chừng đợi năm phút đồng hồ, rốt cuộc có người tới mở cửa rồi.
Người mở cửa chính là An Mật Nhi, cô có thói quen ngủ nướng, sáng sớm liền bị tiếng chuông cửa đánh thức, có chút khó chịu, nhưng khi nhìn thấy đối phương, cô ngây người.
Đường Sĩ Thành nhìn thấy cô, mặc dù người phụ nữ này cột tóc đuôi gà,ăn mặc không giống phụ nữ, nhưng anh vẫn lễ độ mỉm cười.
"Chào buổi sáng."
An Mật Nhi cũng không ngờ người tới sẽ là anh, bởi vì quan hệ với bạn tốt, cô không thích Đường Sĩ thành, mà vừa lúc cô cũng không phải là người có tâm tư kín đáo, cho nên toàn bộ đều biểu hiện ra.
"Thì ra là anh."
Đối với nét mặt không hoan nghênh của cô, Đường Sĩ Thành không quan tâm, cũng đã quen, những cuộc đối chọi gay gắt trên tòa án anh đã thấy nhiều nên sẽ không vì vậy bỏ cuộc giữa chừng, vẫn tiếp tục giữ vững nụ cười.
"Tôi tìm Thiên Tầm."
"Cô ấy không có ở đây."
Anh không tin, sáng thứ bảy, còn sớm như vậy, cô lại không đi làm, có thể đi nơi nào được chứ?
"Thiên Tầm là bạn gái của tôi, hy vọng cô đừng gây khó khăn, hay. . . . . . cản trở từ bên trong." thời điểm nên bén nhọn, anh sẽ không khách khí , Thiên Tầm rời khỏi anh, người phụ nữ này là đồng lõa, anh còn có thể giữ vững phong độ nói chuyện với cô, là do anh được tu dưỡng tốt.
An Mật Nhi nhíu mày."Anh không tin?"
"Căn cứ vào một chút manh mối, cùng với thái độ không thân thiện của cô, tôi hoàn toàn có lý do hoài nghi lời nói của cô."
Cho nên nói, cô ghét luật sư! Nhất là anh! Không tin thì không tin, nói một câu là đủ rồi, còn vòng vèo thêm vào một đống nhảm nhí!
"Không tin, thì vứt đi! Lúc ra ngoài phiền anh đóng cửa dùm, cám ơn." Vẻ mặt cô không sao cả, cô biết sự đa nghi của luật sư vốn rất nặng, thật đúng là bệnh nghề nghiệp!
An Mật Nhi ngáp dài một cái, tự mình đi về phòng, khoát khoát tay, tỏ vẻ không tiễn.
Một lát sau, cô nghe được tiếng đóng cửa, chứng tỏ người ta đã rời đi, vùi mình ở trong chăn, cô không nhịn được nâng lên một nụ cười mờ ám.
Cũng tốt, cho họ Đường một bài học, dạy anh ta không nên chờ đến khi mất đi thì mới hiểu được có người yêu là việc tốt như thế nào, nhắm mắt lại, cô tiếp tục ngủ.
Đường Sĩ Thành lần theo địa chỉ tìm nơi ở của Thiên Tầm.
Đến chỗ quản lý báo tên, nhưng vừa nghe nhân viên dùng điện thoại nói chyện với chủ nhà, mặt Đường Sĩ Thành lập tức biến sắc.
Chủ nhà là nam?
Tại sao Thiên Tầm lại ở trong nhà một người đàn ông xa lạ?
Lòng loạn như ma, anh cố khắc chế những suy đoán vẩn vơ, lên thang máy, trong tấm gương phản chiếu sắc mặt âm trầm, khó coi của anh.
Sẽ không, Thiên Tầm không thể nào thay lòng nhanh như vậy! Anh không tin, bởi vì anh hiểu rất rõ Thiên Tầm có bao nhiêu không nỡ khi rời khỏi anh, nhưng theo con số đang dần lên của thang máy, anh càng ngày càng không nắm chắc.
Trước khi thấy được chân tướng, anh sẽ không chết tâm!
Ra khỏi thang máy, tìm được số nhà chính xác, anh giơ tay lên, nhấn chuông, sau rất nhiều lần, mới nghe được thanh âm có người tới mở cửa.
Đó là một người đàn ông ngoại quốc rất tuấn tú, Đường Sĩ Thành không khỏi giật mình.
Sam¬my cũng ngây dại, nhân viên quản lý nói có một vị khách họ Đường, anh cho là một người bạn, nhưng sau khi thấy đối phương, mới biết không phải.
Người đàn ông ngoài cửa, mặc một thân tây trang rất có phong cách, vóc người cao lớn, tướng mạo đường đường, trông rất lịch sự, trong tuấn dật có kiên cường, giữa hào phóng lại có một phần khí độ quân tử, mắt thâm thúy có hồn, hơn nữa trong tay còn cầm một bó hoa hồng Mân Côi, thoạt nhìn rất tuấn nhã mê người.
". . . . . ." Sam¬my mặt không biến sắc quan sát đối phương tỉ mỉ từ đầu đến chân, đồng thời, đối phương cũng quan sát anh.
"Tôi tìm Thiên Tầm." Đường Sĩ Thành nói rõ mục đích, thanh âm hàm chứa một tia đè nén người khác không dễ phát hiện, trong con ngươi đen cất giấu nộ hỏa, anh cố sức khắc chế không cho núi lửa bộc phát.
"Anh là. . . . . ."
"Đường Sĩ Thành." Anh nói ra tên của mình.
Khóe môi tuấn mỹ của Sam¬my nâng lên một nụ cười đầy sức quyến rũ, đôi mắt màu xanh dương nhìn thẳng vào mắt của anh.
"Tôi tên là Sam¬my." Anh vươn tay, bắn trở về một nụ cười hữu nghị đầy mê người.
Trong một giây Đường Sĩ Thành cảm thấy do dự, nhưng rất nhanh liền đưa ra quyết định, nếu đối phương rộng lượng như vậy, anh đương nhiên không thể thua kém, anh vươn tay.
Một phút đã qua, ngoại trừ bắt tay, hai người không có hành động nào khác, vẻ mặt của anh càng ngày càng nghiêm túc, bởi vì đối phương luôn nhìn anh mỉm cười, tay cũng không buông ra.
". . . . . . Sam¬