Chàng Mù, Hóa Ra Em Thật Yêu Anh
Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134732
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/732 lượt.
à hướng dẫn.
"Ngừng!"
Cô giơ tay lên, ra lệnh cho những nhân viên làm việc tại hiện trường tạm ngừng, ngoắc ngoắc tay với Thiên Tầm, ý bảo cô tới đây.
Nhấc chiếc áo cưới lên, Thiên Tầm đi trên đôi giày cao gót màu trắng, hướng về phía Mật Nhi.
"Sao vậy?"
"Cảm giác không đúng."
"Cái gì?"
"Lòng cậu không yên."
Thiên Tầm vội kêu oan: "Nào có, mình rất nghiêm túc." Cô đã rất rất cố gắng để làm cho tốt công việc của mình.
Mật Nhi nhíu mày."Đúng nha, rất nghiêm túc cười gượng."
Thiên Tầm cứng họng, Mật Nhi không chỉ có ánh mắt sắc bén, ngay cả nói chuyện cũng nói trúng tim đen, khiến cho cô không cách nào phản bác, nụ cười giả vờ trên gương mặt cũng không thể tiếp tục.
Mật Nhi phân phó mọi người nghỉ ngơi mười phút, kéo Thiên Tầm đến phòng hóa trang, khi chỉ còn lại hai người bọn họ rồi, mới hỏi rõ ràng nguyên do bên trong.
"Tốt, hiện tại nói cho mình biết chuyện gì xảy ra, chuyện gì khiến cậu không vui?"
"Không có việc gì." Cô tránh.
Không nói? Tốt!
"Vậy mình thông báo cho mọi người, hôm nay không chụp."
"A. . . . . . Tại sao? Mình không thật không có việc gì mà."
"Thật không có việc gì?" ánh mắt Mật Nhi liếc qua , không khách khí chỉ ra vấn đề ."Vẻ mặt cậu cứng ngắc, mắt vô hồn, chụp ra rồi bảo mình làm sao cầm đi gặp người, mặc dù cậu chưa từng trải qua huấn luyện chính quy, nhưng mình coi trọng chính là vẻ tự nhiên cùng đơn thuần chưa qua huấn luyện của cậu, ở trước ống kính của mình , chỉ có thể hiện ra vẻ mặt tốt nhất, chụp hình cũng không phải chỉ cần uốn éo trước ống kính, giả vờ giả vịt là được rồi, nếu không ai cũng có thể làm."
Thiên Tầm á khẩu không trả lời được, còn bị dạy dỗ đến chột dạ.
"Nét mặt của mình. . . . . . thật rất cứng ngắc?"
"Thật giống nét mặt giả vờ của Michael Jackson."
Sự bình luận này thật đúng là không chút nể tình nói trúng tim đen của cô, Thiên Tầm khẽ cắn môi dưới, cúi đầu."Thật xin lỗi, mình . . . . . đúng thật là tâm tình không tốt. . . . . ."
Mật Nhi thở dài, Thiên Tầm trời sanh đã có tình cảm phong phú, không trải qua huấn luyện, không hiểu được cách đem tình cảm cùng công việc phân tách rõ ràng.
"Là chuyện liên quan đến Đường Sĩ Thành?"
Cô quay mặt."Đừng nhắc tới người đó."
An Mật Nhi cảm thấy rất bất ngờ, thật khó nhìn đến cá tính như vậy của Thiên Tầm, trong quá khứ mỗi lần nhắc tới Đường Sĩ Thành, cô không giống một cô vợ nhỏ, thì là giống một cô gái nhỏ, mặc dù không hiểu được chuyện gì đã xảy ra giữa Thiên Tầm và anh ta, nhưng đây là hiện tượng tốt, nói không chừng vì vậy cô ấy sẽ có cơ hội gặp được một người đàn ông tốt hơn. Thật ra đã có không ít người khác phái hướng cô hỏi thăm chuyện về Thiên Tầm.
"Được rồi, không đề cập tới vấn đề này nữa, nhưng cậu có thể tạm thời quên mất anh ta, chuyên tâm chụp hình sao?"
"Có thể!"
Nghĩ đến người đàn ông kia miệng nói yêu cô, lại chết cũng không chịu cưới cô, cô liền tức giận. Cô cũng là người có cốt khí, không phải không có anh ta chuyện gì cũng không làm được, nếu còn không tỉnh lại, thật rất xin lỗi chính mình, lấy lửa giận hóa thành năng lượng, ý chí chiến đấu của cô đang điên cuồng thiêu đốt, vận sức chờ phát động.
Hai cánh tay Mật Nhi để ngang trước ngực, nhắc nhở cô"Không chỉ miệng nói là xong, phải làm được mới tính."
"Yên tâm, lần này nhất định mình có thể, nếu không mình sẽ không lấy tiền công, đi, bắt đầu làm việc thôi!" Nói xong nhấc chiếc váy dài, tự mình hướng phòng chụp ảnh sải bước đi đến.
Cô quyết định, dùng sự bận rộn để quên những chuyện không vui, tốt nhất bận đến đầu không có thởi gian rảnh để suy nghĩ đến người đàn ông đáng ghét kia, đem bóng dáng của anh đuổi khỏi lòng cô.
Nói đến bận rộn, chính là không thể quá rãnh rỗi, mà nói đến rãnh rỗi, cô liền nghĩ đến Sam-my. Mỗi lần chụp hình, Sam¬my đều sẽ tới giám sát, dù sao anh là người thiết kế áo cưới,nên đương nhiên sẽ tới quan tâm hiệu quả trang phục của mình, đồng thời không quên tìm cô châm chọc kiêm tiêu khiển, khiến lúc nghỉ ngơi cô cũng không được rãnh là một trong những vui thú của anh, nhưng hôm nay lại không nhìn thấy bóng dáng của người này.
Rõ ràng là anh ta nhắc nhở cô đừng quên hôm nay phải chụp hình, mình lại lười biếng không tới.
"Sam¬my không đến?" Cô hỏi Mật Nhi.
"Hôm nay anh ta sẽ không đến."
"Ah. . . . . ." Cô không nhịn được, trong lòng có chút thất vọng.
"Không phải cậu có tình cảm với anh ta chứ?"
"Cái gì?" vừa bắt đầu Thiên Tầm còn không hiểu vấn đề của Mật Nhi, nhưng chỉ chốc lát sau hiểu ý, vội vàng kêu oan "Mới không có, mình cùng anh ta chỉ là nói chuyện rất hợp ý, chính là cảm giác giống như giữa anh em, mặc dù anh ấy rất anh tuấn, nhưng mình cũng không bị điện giật ..., cậu đừng nghĩ lung tung!"
Mật Nhi yên tâm."Vậy thì tốt."
Hai mắt Thiên Tầm đột nhiên tỏa sáng, bừng tỉnh hiểu ra.
"Hắc, sao cậu lại quan tâm như vậy? Chẳng lẽ cậu đối với anh ấy. . . . . ."
"Không thể nào." ba chữ tùy tiện thốt ra, liền trực tiếp đem lời nói của Thiên Tầm bác bỏ.
"Thật?"
Trên mặt Mật Nhi không nhìn ra bất kỳ dấu hi