XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhận Tội Với Em

Nhận Tội Với Em

Tác giả: Mạc Nhan

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134730

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/730 lượt.

ệu lúng túng nào, thật giống như đang trả lời một chuyện rất bình thường.
"Mình cùng anh ta là không thể nào."
"Tại sao? Hai người là bạn tốt, còn là đồng nghiệp tốt mà." Thật ra thì dáng dấp Mật Nhi rất đẹp, chỉ là không thích ăn mặc thôi, luôn là một cái quần jean cộng thêm một cái áo T shirt rộng, có cảm giác trung tính, thái độ lại không dây dưa dài dòng, làm cho người ta cảm thấy cô rất có cá tính.
Nếu như cô chịu ăn mặc, tuyệt đối sẽ làm người ta kinh ngạc vạn phần.
Mật Nhi chỉ bình thản trả lời."Về sau cậu sẽ biết."
Biết? Biết cái gì?
Nghe tựa hồ có nội tình! Đứa nhỏ tò mò nghĩ muốn hỏi nữa, nhưng An Mật Nhi lại không có nhiều thời gian rãnh rỗi theo giúp cô mài răng.
"Đến! Mọi người vào vị trí!" cô ra lệnh một tiếng, toàn bộ nhân viên, không ai dám trì hoãn.
Trong công việc, An Mật Nhi luôn có một cỗ uy nghiêm không người nào dám xem thường, vừa cầm máy chụp hình, vẻ mặt liền khác trước, mười phần tập trung, khiến những người khác cũng bất tri bất giác bị cô ảnh hưởng, làm việc chuyên chú hơn, nhưng. . . . . .
"Muốn cậu diễn cảm giác rung động của một cô dâu sắp cưới, không phải phát xuân!" Mật Nhi mắng. Thiên Tầm khóc không ra nước mắt, nụ cười cứng ngắc, có một người bạn nghiêm túc, nói cũng không lựa lời, lại hay dọa người không biết là tốt hay là xấu đây ."Rất tốt! Chính là như vậy, giống như lần đầu tiên lên giường! Good! Làm rất khá!"






Biết được mấy ngày nay Sam¬my không xuất hiện, là bởi vì bị cảm, bệnh liệt giường, căn cứ vào tình cảm bạn bè, Thiên Tầm đương nhiên muốn đi thăm, cũng tiện thể xem thử có thể giúp được gì cho anh.
Đinh. . . . . . Đông. . . . . .
Chuông cửa đã được nhấn nhiều lần, nhưng vẫn không thấy động tĩnh gì.
"Không có nhà sao? Hay là ngủ thiếp đi nên không nghe thấy?" Thiên Tầm lo âu hỏi;"Chuông cửa kêu nửa ngày cũng không phản ứng, có phải do bệnh quá nặng nên dẫn đến hôn mê hay không?" Cô và Mật Nhi cầm theo trái cây cùng hoa, đến thăm Sam¬my, nhưng đứng đã lâu vẫn không thấy ai ra mở cửa, khiến cho cô rất lo lắng.
Thiên Tầm cố gắng nhấn chuông thêm vài lần, nhưng trong nhà vẫn an tĩnh không một chút tiếng động, cô càng nghĩ càng cảm thấy không ổn.
Cô đi lên trước, phát hiện anh nhắm hai mắt, sắc mặt tái nhợt, không chút nhúc nhích.
". . . . . ." Cô quan sát một lát, không lên tiếng gọi anh, cũng không đưa tay đẩy anh, mà là giơ chân lên, đụng một đống gì đó nhìn giống như thi thể.
"Cô đừng quá đáng. . . . . ." gương mặt tuấn mỹ tái nhợt, chậm rãi mở ra một đôi mắt trừng người.
"Ơ, anh còn sống à?"
"Nói nhảm. . . . . ."
"Vậy thì tốt." Cô vui mừng gật đầu."Không mua hoa cúc thật đúng."
". . . . . ." hơi sức để anh mắng mấy câu thô tục cũng không còn, chỉ có thể dùng đôi mắt xem thường trừng cô.
"A! Sam¬my! Anh có khỏe không? Trời ơi. . . . . . Sắc mặt anh tái quá. . . . . . không thoải mái chỗ nào, mau nói cho tôi biết!" Thiên Tầm vội đi tới bên cạnh anh, xem xem trán anh, sờ sờ mặt của anh, kiểm tra thử có phát sốt hay không.
Rất tốt, cuối cùng có người còn chút nhân tính , ai. . . . . . vẫn là Thiên Tầm thiện lương.
" Trên dưới toàn thân đều không thoải mái, khó chịu muốn chết. . . . . ." Anh suy yếu oán trách.
"Đã đi bác sĩ chưa?"
"Anh ta mỗi lần bị cảm, không bệnh mười ngày nửa tháng sẽ không khỏi." Mật Nhi nhàn nhạt nói, không ngạc nhiên giống Thiên Tầm , bởi vì cô cùng Sam¬my là bạn bè đã lâu, đối với tình hình này của anh, cô biết nhưng không thể trách.
"Vậy sao?" Thiên Tầm nghi ngờ ngẩng đầu nhìn cô, lại quay sang Sam¬my như muốn chứng thực.
"Nếu như đến ngày thứ mười sáu, các cô còn không thấy tôi xuất hiện, thì tới giúp nhặt xác đi. . . . . ." Anh xoay mặt, giận dỗi không nhìn họ.
Giận rồi à ?
Thiên Tầm không nhịn được muốn cười, hiện tại cô thấy rất yên tâm, tính tình còn có thể đùa giỡn, tùy hứng liền chứng tỏ anh không có vấn đề gì nghiêm trọng, cô giống như dỗ đứa bé an ủi anh.
"Mới sẽ không, anh ngã bệnh, tôi cùng Mật Nhi lo lắng gần chết, vừa rồi nhấn chuông không thấy ai ra mở, còn muốn tìm người phá cửa đó !"
Anh hừ một tiếng, tính khí khó chiều này, Thiên Tầm đã sớm quen, anh càng khó chịu, chứng tỏ người càng khỏe mạnh.
"Anh không có việc gì là tốt, tôi còn phải về phòng chụp ảnh !"
Sam¬my tức giận trừng cô, trên mặt viết"Thật không có lương tâm" !
Thiên Tầm giúp bạn tốt giải thích: "Mật Nhi hôm nay vốn không đi được, chỉ vì anh, đặc biệt giành nửa ngày tới thăm anh, những thứ này, đều là do cô ấy mua."
"Biết rồi, người này vốn bận rộn, thời gian rất quý giá, tôi còn không rõ ư. . . . . ." không phải anh thật sự giận Mật Nhi , chỉ là thân thể thật sự không thoải mái, muốn tìm một người để trút giận."Được rồi, tôi không sao, các cô có thể đi."
"Yên tâm, tôi không đi, tôi tới là để chăm sóc cho anh."
Mắt Sam¬my sáng lên, thật ra thì anh rất hi vọng lúc ngã bệnh có người ở cùng mình, chỉ là mạnh miệng không chịu nói, ngoài mặt lại giả vờ như không sao mà thôi.
"Vậy có được