Tác giả: Mạc Nhan
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/713 lượt.
Sĩ Thành hẹn hò, cô đi giày cao gót, kích động bước đến, mỗi bước đi, chiếc váy hoa trên người bay lên tạo thành một đường cong diu dàng.
Sĩ Thành nói, con gái nên mặc váy đẹp, mới có hương vị của phái nữ; vì anh, trong tủ treo quần áo của cô có gần trăm chiếc váy.
Anh thích nhất sờ tóc dài của cô, hơn nữa thích vành tai và tóc mai chạm vào nhau lúc ngửi mùi hương trên tóc cô; cho nên *‘tóc dài vì quân lưu’, luôn được chăm sóc chu đáo, không dám có chút lười biếng.
* ‘Tóc dài vì quân lưu’: tóc dài được giữ lại vì vua.
Anh không thích mùi mỹ phẩm quá nồng, nói như vậy rất gay mũi, không thoải mái; cô ghi nhớ trong lòng, mỗi ngày chuyên cần bảo dưỡng, dùng gương mặt xinh đẹp thuần khiết nhất nghênh đón anh, ngay cả son môi cũng không dám bôi.
Xác định bản thân không sơ sót gì, cô đi tới địa điểm ước hẹn, mang dáng vẻ hoàn mỹ nhất của mình gặp anh.
Chờ cô, là người đàn ông bản thân mong nhớ ngày đêm, bóng lưng dày rộng cùng khí chất anh tuấn, đứng trong đám người vĩnh viễn xuất sắc, chói mắt như vậy, để cô vừa đến, liền dễ dàng nhìn thấy anh đang đứng dưới đèn đường.
"Sĩ Thành. . . . . ." Cô nhỏ giọng gọi.
Đường Sĩ Thành quay đầu lại, trông thấy cô, tròng mắt đen thoáng qua tia sáng kỳ dị, nâng lên nụ cười tuấn lãng, sải bước đi về phía cô.
Cô đã đổi màu son, mặc bộ âu phục màu lam anh thích nhất, vành tai mang đôi khuyên anh tặng, toàn thân cao thấp không có chỗ nào không phải là hương vị phái nữ khiến người yêu mến, cô đã đem ba chữ "Yêu say đắm" lơ đãng bộc lộ với anh rồi.
Ánh mắt khóa tại trên người cô,đồng thời anh cũng không xem thường những người đàn ông xung quanh đang chú ý đến cô, anh hiểu được những tầm mắt kia đại biểu cho ham muốn, bởi vì anh cũng là đàn ông.
"Rốt cuộc chờ được em, đi thôi." Bàn tay ôm eo cô, vòng ở trong khuỷu tay, hướng chung quanh tuyên cáo, cô là người phụ nữ của anh.
Trở lại cánh tay đã lâu không thấy, nhiệt độ quen thuộc này xuyên thấu qua vật liệu mỏng manh làm ấm cô, cũng bắt được lòng của cô. Cô giống như con cừu nhỏ, nhẹ nhàng đi theo anh.
Anh nói hướng đông, cô sẽ không đi tây, anh nói hướng bắc, cô tuyệt sẽ không đi hướng nam, thủy chung lấy anh là trời, không có bất kỳ dị nghị, tất cả giống như trước kia, giống như. . . . . .
Trước kia ?
Thiên Tầm như người vừa tỉnh mộng, không đúng nha, bọn họ đã chia tay rồi, không nên thân mật như vậy!
Cô dừng lại, thoát khỏi khuỷu tay của anh, lui ra một bước.
"Sao vậy?" Anh quay đầu lại.
"Chúng ta đã chia tay rồi." Cô nhẹ nhàng trả lời.
Anh bước lên trước muốn cô kéo về, chưa đụng tay của cô, liền bị né tránh, cô lại lui một bước, không chịu để anh chạm vào.
Đường Sĩ Thành cũng không tức giận, chỉ hơi hơi cau mày, xem hành động của cô như tính khí bốc đồng của bé gái nhỏ, chỉ cần cho cô một chút đường, tin tưởng cô rất nhanh sẽ hết giận.
"Thiên Tầm ngoan, đừng nóng giận, em cũng biết, mấy ngày nay em không ở nhà, anh rất khổ sở cùng tịch mịch." Anh biết tiểu Thiên Tầm là người thiện lương lại khéo léo, không muốn nhìn thấy anh buồn, nên khi anh nói như vậy, quả nhiên thấy cô lộ vẻ xúc động.
"Em. . . . . . em biết."
"Trở về với anh, chúng ta hòa hợp lại đi, ân?"
"Không."
Cô quả quyết cự tuyệt, làm anh thấy rất bất ngờ.
"Đường tiên sinh, chúng ta đã chia tay rồi, không thể thân mật giống trước kia, hơn nữa em cũng đã nói qua nguyên nhân chia tay." Cô cúi đầu, nhỏ giọng nói, hai con mắt chỉ dám nhìn mặt đất, không dám nghênh đón ánh mắt anh tuấn sức quyến rũ vô biên của Đường Sĩ Thành, chỉ sợ sơ ý một chút lại bị anh giam hãm.
Hạ quyết tâm thật lớn nói những lời này, mặc dù trong lòng mâu thuẫn, giãy giụa, nhưng cô sẽ không lùi bước.
Đường Sĩ Thành nhíu mày, Đường tiên sinh? Cách gọi cũng sửa lại? Trước kia cô đều gọi anh là Sĩ Thành, Thành Thành, A Thành, hoặc bướng bỉnh kêu anh Đường Đường. Nhưng bây giờ một tiếng Đường tiên sinh, lập tức dựng lên một bức tường vô hình giữa hai người.
Nét mặt của cô, ánh mắt, thái độ, tản ra đầy kiên trì cùng phòng bị, là biểu tình anh chưa từng thấy qua.
Lòng như bị một trận cuồng phong làm cho rối loạn, nhưng lập tức, lại khôi phục lạnh lùng.
Cô thay đổi khiến anh phải lau mắt mà nhìn, nhưng anh hiểu rõ, cũng tin tưởng cô sẽ không kiên trì được lâu. Lãnh đạm, gò bó cùng lạnh nhạt, căn bản không thích hợp với nụ cười đáng yêu, thân thiết vốn có. Nhưng như vậy, cô cũng rất mê người , đối với anh mà nói đúng là khiêu chiến.
Những gì đã trải qua cùng anh, mỗi một góc, mỗi một địa phương, cô một chút cũng không quên đều cất kỹ trong chiếc hộp kí ức quý báu.
Phòng ăn gợi lên cảm giác năm ngoái, nhắc cô nhớ lại Đường Sĩ Thành đã từng đối xử tốt với cô, tại nơi này, anh tỉ mỉ săn sóc cũng thật sâu cảm động lòng cô.
Đường Sĩ Thành đã sớm sắp xếp tốt chỗ ngồi, thực đơn cũng đã chọn, bọn họ vừa đến, món ăn liền được mang lên, canh bí đỏ, trứng cá muối, gan ngỗng đông lạnh, dưa Hami chín một phần, trên bàn đều là những món cô thích nhất.