Tiên Sinh Xã Hội Đen Ở Riêng Đi
Tác giả: Tựu Mộ
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341594
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1594 lượt.
ến lên trước, đứng cách tôi chỉ khoảng bằng độ dài một ngón tay: "Thế cô đỏ mặt cái gì?"
Tôi: "..."
"Aaaaaa!!!" Tôi nhảy ra sau mấy bước, căng thẳng đẩy Lâm Hạo Hải ra: "Anh làm cái gì thế!!! Đồ lưu manh xấu xa!!!"
Lâm Hạo Hải hình như cũng bị tôi làm cho giật mình, bóp trán bảo: "Phản ứng mạnh thế làm gì... Cô chột dạ hả?"
Tôi lắp bắp nói: "Còn, còn lâu ấy! Nhất định là do thân thể Lư Dĩ Sương quấy phá! Hứ, dù sao cũng không phải thân thể tôi, muốn khống chế cũng chẳng dễ dàng gì!"
"Ồ?" Lâm Hạo Hải buồn cười, "Sao tôi thấy cô dùng thuần thục lắm mà?"
"Cái gì gọi là dùng rất thuần thục? Khó nghe quá đi..." Tôi dẩu môi, "Nếu đổi lại là thân thể của Hạ Tiểu Mễ thì còn lâu tôi mới đỏ mặt trước mặt anh, hứ!"
Lâm Hạo Hải cười, dường như muốn nói gì đó thì cửa văn phòng đột nhiên bị người khác mở ra. Tôi và Lâm Hạo Hải đều ngẩn người, đồng loạt chuyển ánh mắt sang hướng đó, lại phát hiện một người đang mắt trợn tròn mồm há hốc đứng đó nhìn chúng tôi với vẻ không thể tin được.
Ngay giây phút nhìn rõ mặt người tới, tôi cũng mắt trợn tròn mồm há hốc nhìn sang với vẻ không thể tin được - Tiền Chấn Hựu?!
Tôi và Lâm Hạo Hải đồng thời cứng ngắc nhìn Tiền Chấn Hựu, mà Tiền Chấn Hựu thì bước từng bước lại gần, giọng cũng có phần run rẩy: "Hai người vừa nói cái gì?"
Tôi nuốt nước miếng: "Anh nghe được bao nhiêu rồi?"
Tiền Chấn Hựu sầm mặt, nhìn chằm chằm vào tôi: "Nên nghe đều nghe cả rồi."
Tôi: "..."
Lâm Hạo Hải: "Tiền Chấn Hựu, cậu hiểu lầm rồi."
Lâm Hạo Hải dùng giọng mũi "hừ" một tiếng.
"Tại sao không nói cho tôi?!" Từng chữ của Tiền Chấn Hựu dường như đều thấm đẫm máu...
Lâm Hạo Hải bình tĩnh vô cùng: "Tại sao phải nói với cậu?"
"Dĩ Sương là vợ sắp cưới của tôi! Hạ Tiểu Mễ là người thích tôi!" Câu trả lời của Tiền Chấn Hựu hợp tình hợp lý, hoàn toàn không để người khác có lý do phản đối.
Lâm Hạo Hải lại mỉm cười: "Vợ sắp cưới? Từ ngày cô ấy trốn khỏi lễ đường cưới đã chẳng còn chức danh này nữa rồi. Thích cậu? Từ ngày cậu muốn kết hôn với Lư Dĩ Sương thì đã chẳng thích nữa rồi."
Tiền Chấn Hựu: "..."
Tôi: "..."
Lâm Hạo Hải, anh dựa vào đâu mà nói hết sạch lời thoại của tôi thế!! Cái đồ biến thái chết tiệt nhà anh!! Hơn nữa... ha ha ha ha ha, trả lời còn khiến người ta không thể phản đối hơn cả câu của Tiền Chấn Hựu.
Nhưng mà... không thích nữa thì sao? Tôi cũng chẳng biết bản thân bây giờ có còn thích Tiền Chấn Hựu nữa không, nhưng chí ít vừa rồi tôi thấy bộ dạng tức giận khi cậu ta tiến vào, trong lòng ngoại trừ kinh ngạc, chẳng ngờ lại không còn ý nghĩ nào khác.
Có điều, trong tình huống vừa rồi, tôi còn có thể có ý nghĩ nào khác được chứ!
Dường như Tiền Chấn Hựu bị lời vừa rồi chọc tức, không thèm để ý đến Lâm Hạo Hải nữa mà đi ngang qua anh ta, nhìn tôi nói: "Tiểu Mễ, cậu thật sự là Hạ Tiểu Mễ?"
"Không, không phải!" Tôi trốn sau lưng Lâm Hạo Hải, "Em nói em vẫn là Lư Dĩ Sương anh có tin không?"
Tiền Chấn Hựu trầm mặc nhìn tôi.
Da đầu tôi tê rần rần, căng thẳng tuôn một tràng: "Cậu đừng nhìn tớ như thế nữa! Được rồi, tớ biết tình cảm cậu dành cho Lư Dĩ Sương sâu như biển, nặng như núi, cũng biết tới chiếm thân thể của Lư Dĩ Sương là rất xấu xa, nhưng tớ thật sự không cố ý mà... Lúc đó tớ đi dự hôn lễ cậu và Lư Dĩ Sương, khi qua đường thất thần bị ô tô đâm phải, tới lúc tỉnh lại thì... đã biến thành Lư Dĩ Sương rồi. Tớ biết cậu chỉ thích Lư Dĩ Sương, cũng không muốn giả làm cô ấy nên hoảng quá mới chọn cách gọi điện thoại cho Lâm Hạo Hải. Anh ta rất nhanh chóng phát hiện ra chân tướng, sau đó... sau đó thì cậu biết rồi đấy."
Tiền Chấn Hựu vẫn tiếp tục trầm mặc nhìn tôi.
Tôi: "... Này, cậu còn nhìn cái gì nữa! Cho đáp án đi chứ, rốt cuộc cậu nghĩ thế nào?!"
Tiền Chấn Hựu âm trầm đáp: "Lượng tin tức lớn quá... để tớ tiêu hoá đã."
Tôi: "... Được rồi."
Quả nhiên Tiền Chấn Hựu cúi đầu suy nghĩ rất lâu, đột nhiên cậu ta ngẩng đầu lên, đi thẳng qua Lâm Hạo Hải, ôm cả người tôi vào lòng.
Tôi bị doạ ngây người, cứng đờ trong lòng Tiền Chấn Hựu. Lúc trước Tiền Chấn Hựu thấy tôi là trốn, đừng nói là ôm... phải nói là như cổ tích ngàn lẻ một đêm. Hay là vì Tiền Chấn Hựu quá yêu Lư Dĩ Sương, cho dù biết linh hồn bên trong là Hạ Tiểu Mễ thì cậu ta vẫn yêu, vẫn muốn ôm vào lòng?
Thật là mối tình cảm động trần gian...
Đúng lúc này Tiền Chấn Hựu lại cất tiếng: "Tiểu Mễ."
"Hả?" Tôi vẫn còn đang ngây người vì tình cảm vĩ đại của Tiền Chấn Hựu dành cho Lư Dĩ Sương thì cậu ta đã bị Lâm Hạo Hải kéo ra, có điều Tiền Chấn Hựu vẫn không chịu từ bỏ, tiếp tục đứng đó nhìn tôi bằng ánh mắt tràn đầy tình cảm, miệng vẫn không ngừng gọi tên tôi.
Tôi bị cậu ta gọi tên đến độ cả người run lẩy bẩy, muốn khóc mà không có nước mắt: "Làm sao?"
"Tớ có một chuyện rất quan trọng cần nói với cậu." Cậu ta nói một cách chân thành.
Tôi cầu xin: "Cậu đừng nói với cha mẹ Lư Dĩ Sương! Tớ sẽ nghĩ cách! Người ta nói mắng người thì được, đánh người thì tránh mà! Mà có đánh thì cũng đừ