Hãy Cứ Yêu Như Chưa Từng Tổn Thương
Tác giả: Giản Anh
Ngày cập nhật: 04:00 22/12/2015
Lượt xem: 134766
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/766 lượt.
này cùng có chung suy nghĩ, vì tương lai của nàng, mặc kệ ba năm kia đã xảy ra chuyện gì, tốt nhất là không nên truy cứu.
Chẳng những không truy cứu chân tướng sự việc, bọn họ thậm chí còn tình nguyện việc muội muội vĩnh viễn không nhớ lại những chuyện đã qua, cho nên tất cả cùng tạo ra một cảnh thanh bình giả tạo, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Mỗi người đều đang trốn tránh sự thật,nhưng vẫn đến lúc phải đối mặt với sự thật, dù sao cái bụng của nàng sẽ càng ngày càng lớn, thời gian không dừng lại, chuyện cũng không thể giấu được.
Nhưng……
Tỷ phu tỏ vẻ hắn với cô em vợ cũng không quá thân thiết cho nên không có cách nào thảo luận đề tài này.
Tiểu tẩu tử cũng hai mắt rưng rưng lệ , biểu tình thật đáng thương nói nàng cũng không có biện pháp, chỉ cần nghĩ đến những chuyện bi thảm kia thì nàng lại không thể nào mở miệng được. Biểu tình của nàng lúc đó giống như nếu cứng rắn bắt buộc nàng thì nàng sẽ khóc trước muội muội.
Lẽ ra thì nha hoàn bên cạnh Khuynh Tâm cũng là một lựa chọn tốt.
Nhưng chưa gì Phúc Phúc đã quỳ xuống, bi thiết cầu xin, nói một hạ nhân như nàng không đủ tư cách để bàn luận việc của chủ tử.
Ai cũng nói mình không thích hợp, Lãnh Chi Thương còn chưa có cơ hội lên tiếng thì đã nghe huynh trưởng sinh đôi nhà mình cũng chính là tỷ phu kiệm lời của đương sự nói “ ngươi là bằng hữu của nàng”
Ngay lập tức thân tỷ tỷ của đương sự cũng nước mắt dài nước mắt ngắn lên tiếng “ Thương đệ, muội muội ta từ nhỏ không có nhiều bằng hữu, nhất là một người có thể chia sẻ tâm sự như ngươi, ngươi đối với nàng vừa là huynh vừa là bằng hữu, là người rất quan trọng”
Nha hoàn Phúc Phúc còn bổ sung “ tiểu thư đúng là rất tín nhiệm Thương thiếu gia”
Cả một đám hùa vào, Lãnh Chi Thương làm sao đấu lại?
Cho nên hắn đành nhận mệnh, trước tiên xử lý việc chỗ ở cho nàng, sau đó mới tìm thời gian thích hợp mà nói chuyện với đương sự. Nhưng mà tới lúc mấu chốt thì Lãnh Chi Thương lại cảm thấy chần chờ.
Dù sao việc này cũng liên quan tới sự trong sạch của nữ tử, danh tiết là điều quan trọng nhất của nữ nhân, người có tính cách yếu đuối đột nhiên phát hiện trong bụng mình vô cớ có thêm một sinh mệnh thì e là nước mắt đầm đìa, đi tìm cái chết…
Mà chuyện liên quan tới sinh mạng thì là chuyện lớn a…
Cuối cùng hắn quyết định, xem Khuynh Tâm không phải là nữ nhân bình thường, có vậy mới dễ nói chuyện.
Mà quả thật Mục Khuynh Tâm không phải là một nữ tử bình thường.
Tin tức mang thai chỉ làm nàng trầm mặc khoảng nửa canh giờ, sau đó thì gật đầu, vẻ mặt thản nhiên, từ tốn đưa ra chỉ thị.
Nàng muốn như vậy……
Sau đó lại là nàng muốn thế kia……
Cũng bởi là ý của nàng cho nên hắn chỉ có thể hỗ trợ mà không được ý kiến gì.
Cứ vậy, trong thời gian ngắn, Mục Khuynh Tâm lưu loát đưa ra một loạt chỉ thị làm cho người ta khó hiểu, sau đó thì tiêu sái đi tới địa phương khác….
**************************************
Nghe tiếng học bài, tiếng tranh cãi vang lên làm Mục Khuynh Tâm rốt cuộc nhịn không được mà bật cười thành tiếng. Ban đầu là nhất thời hứng khởi nên muốn ra ngoài đi dạo, tìm hiểu dân phong văn hóa kỳ lạ của Miêu tộc. Đúng vậy, là Miêu tộc.
Sau khi nàng tiêu hóa xong tin tức mình mang thai thì đã nhanh chóng sắp đặt kế hoạch ình, nhất quyết từ chối sự sắp đặt của Lãnh Chi Thương mà lựa chọn Miêu tộc của hảo bằng hữu Miêu Nhân Hoàng làm nơi dưỡng thai sinh con.
Vì sự kiên trì của nàng, lại thêm có Lãnh Chi Thương hỗ trợ nên hai ngày trước nàng cùng nha hoàn thiếp thân đã đến đây, cũng bắt đầu làm quen với cuộc sống mới, không ngờ hôm nay ra ngoài tản bộ lại gặp nhiều chuyện thú vị như vậy.
Ở Miêu trại, chuyện gì cũng rất mới lạ, đột nhiên trên đường vang lên tiếng đọc bài lanh lảnh làm nàng cảm thấy thực ngoài ý muốn.
“Có lẽ là phu tử mà Y Mã nói” nha hoàn Phúc Phúc cực kỳ có trách nhiệm mà vội bẩm báo những tin tức nàng tìm hiểu được “ hôm qua ta đã nghe nàng nhắc tới, cách đây vài ngày có một thư sinh người Hán cùng nữ nhi bị lạc đường trong núi, may có người trong tộc cứu về đây, Miêu cô nương nghe nói bọn họ muốn tìm một nơi ẩn cư liền cảm động mà cho hắn ở lại nơi này, đổi lại hắn dạy ấy đứa nhỏ trong tộc kinh thư của người Hán”
Khi chủ tới Mục Khuynh Tâm vừa tới, Miêu Nhân Hoàng thân là tộc trưởng đã bố trí vài tiểu cô nương đến hầu hạ nàng, Y Mã là trưởng nhóm, không chỉ vì nàng tay chân linh hoạt khéo léo mà còn vì nàng biết một ít Hán ngữ cơ bản, có thể làm phiên dịch cũng có thể giải thích cho chủ tớ Mục Khuynh Tâm các phong tục tập quán của Miêu tộc, làm cho hai người nhanh chóng thích ứng với hoàn cảnh nơi đây.
“Xem ra ngươi và Y Mã có rất nhiều chuyện để tám với nhau a” Mục Khuynh Tâm bật cười, nhớ lại hình ảnh của hai nàng cứ tới tối là chụm đầu vào nhau thì thầm to nhỏ.
“Y Mã chưa từng rời khỏi Miêu tộc, rất tò mò cuộc sống của người Hán chúng ta, nên hay hỏi ta nhiều chuyện mà ta cũng cảm thấy rất hiếu kì với cuộc sống của Bạc Di Oa tộc, cho nên…cho nên khi rảnh rồi sẽ tâm sự với nhau…” Phúc Phúc có chút ngượng ngùng, vội vàng g