Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341886
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1886 lượt.
c ý, dù vậy, bây giờ chúng ta đã là người một nhà, sao phải tiếp tục nhằm vào bọn em?" Liễu Phỉ Phỉ thở dài, giống như mình thật sự vì Diệp Thiên Tuyết mà suy nghĩ, "Em thật sự rất muốn rất muốn chúng ta là chị em tốt nhất."
Diệp Thiên Tuyết nghe cô ta giãi bầy, siết chặt quả đấm, không dễ gì mới khắc chế chính mình, không xoay người lại, cho cô ta một quyền nằm trên đất .
Cô ta tại sao có thể dễ dàng nói ra những lời vô sỉ như vậy
Diệp Hâm Thành có một điểm tốt, là với những người trong vòng bảo vệ của mình đều không tùy tiện nghi ngờ. Thế nhưng bây giờ ông ta không thể không hoài nghi người ngủ bên gối với mình đến cuối cùng là người như thế nào.
Từ khi Trương Cẩm Văn nói cho mình một số chuyện, mới đầu còn cố gắng thuyết phục bản thân, những thứ này cùng tấm ảnh mà Tiểu Tuyết mang về đều đã là chuyện quá khứ. Nhưng càng lâu, ông ta càng không có biện pháp thuyết phục chính mình nữa, vì thế liền trầm mặc.
Ngoài mặt đối với Liễu Đan Văn vẫn dịu dàng trước sau như một, thỉnh thoảng bà ta còn nhắc đến chuyện của Thiên Tuyết, vẫn luôn cảm thấy áy náy với đứa nhỏ không hiểu chuyện luôn khiến người ta thấy khó chịu này, ông ta nghe những lời này trong lòng đã sớm nổi bão.
Người đàn bà này sao có thể vừa phản bội mình quay lại đã làm trò như rất thâm tình lại thuận tiện ly gián tình cảm của mình và con gái yêu ?
Đến bây giờ, ông ta mới nhớ tới những chuyện trước đây đều như có như không đầy mưu kế, làm người ta phát lạnh.
"Làm những chuyện như vậy, tuy cũng là một loại cuộc sống, nhưng cũng không phải cách lâu dài?" Anh ta nói.
Diệp Thiên Tuyết cũng không quá tin tưởng người này, luôn để cho Trần Thiên ra mặt, chưa từng cùng người kia gặp mặt cũng như liên lạc.
Đối với chuyện bắt cóc lần này, cô nói với Vương Kỳ Ngọc, để cô ấy giúp mình theo dõi một chút: "Cũng không thể câu cá mà làm mình rơi xuống nước được."
Vương Kỳ Ngọc rất phản đối hành động của cô: "Có phải cậu muốn cho Liễu Phỉ Phỉ và Liễu Đan Văn một bài học, còn biện pháp khác, không thể đem mình vào nguy hiểm như thế. Nếu người trung gian kia xảy ra chuyện gì, cậu phải làm sao bây giờ?"
Diệp Thiên Tuyết chỉ mỉm cười nhìn cô ấy: "Biện pháp khác, có thể dậy dỗ hai kẻ đó sao? Cũng chỉ là lột đi lớp áo hoa lệ của chúng mà thôi."
Quanh cô có một hơi thở tàn nhẫn khó mà tưởng được, khiến Vương Kỳ Ngọc không tự chủ mà mình một cái.
"Tớ không muốn bọn chúng cơ hội xoay người, mà cũng không để bọn chúng có cơ hội."
Vương Kỳ Ngọc há miệng, nhìn Diệp Thiên Tuyết, lại không biết nói gì.
Cô không biết Diệp Thiên Tuyết đã phải trải qua chuyện gì, nhưng có thể đoán được, không có gì là vui vẻ. Nếu không, trước kia cô ấy có chút ngây thơ, lại lanh lẹ như chú thỏ nhỏ, cũng không thay đổi thành như bây giờ, gương mặt lúc nào cũng chỉ mỉm cười, không lộ ra vẻ gì khác.
Không biết chân tướng mọi việc, cô sao có thể khuyên nói Diệp Thiên Tuyết đây?
Nghĩ vậy, cuối cùng cô cũng chỉ biết nói: "Cẩn thận chút, bản thân mình mới là quan trọng nhất ", rồi đồng ý giúp Diệp Thiên Tuyết.
Quả nhiên Liễu Phỉ Phỉ không hành động ngay, thậm chí cô ta còn cực kỳ dụng tâm tỏ ra mình rất tốt đẹp.
Diệp Thiên Tuyết cảm thấy, nếu như hai người bây giờ không phải là mình và Liễu Phỉ Phỉ, mà là người đứng xem, chính cô cũng đã tin rồi.
Cô cũng không tin, đây là chủ ý của mình Liễu Phỉ Phỉ. Bên cạnh Liễu Phỉ Phỉ cũng không có người giỏi bầy mưu như thế, điều này làm Diệp Thiên Tuyết có chút mơ hồ.
Một tháng này, ngoài mặt quan hệ của cô và LIễu Phỉ Phỉ vô cùng tốt.
Hai người ở nhà cũng sẽ nói đùa vài câu, thấy vậy vẻ mặt Diệp Hâm Thành hết sức phức tạp.
Diệp Thiên Tuyết nhìn ông ta mỗi lần đều như muốn nói gì, cuối cùng lại thôi, trong lòng liền cười lạnh. Nhưng cô cũng không nói gì, chỉ bình tĩnh quay mặt đi, nhìn Liễu Phỉ Phỉ tươi cười
Bây giờ Liễu Phỉ Phỉ tương đối hài lòng rằng có thể lấy được sự tin tưởng của Diệp Thiên Tuyết, làm cô ta đánh giá sai bản lĩnh của mình đồng thời với Diệp Thiên Tuyết sinh ra mấy phần khinh bỉ.
Tiểu nữ sinh thật dễ lùa gạt. Cô ta không tự chủ nghĩ, mà lại quên chính mình cũng là một tiểu nữ sinh.
Suy nghĩ này Diệp Thiên Tuyết cũng đoán được mấy phần, nhưng không thèm để trong lòng.
Nếu như bị khinh bỉ một chút mà có thể làm đối phương vạn kiếp bất phục, vậy sao lại không làm đây.
Trưa thứ sáu, Liễu Phỉ Phỉ vừa từ trường trở về, đã la hét ngày mai rốt cuộc cũng không cần lên lớp, đi đến lôi kéo tay Diệp Thiên Tuyết: "Chủ nhật này chúng ta đi chơi được không?"
Diệp Thiên Tuyết mặc cho cô kéo, một tay khác lật tạp chí: "Đi đâu chơi?"
"Chúng ta đi cắm trại dã ngoại đi!" Liễu Phỉ Phỉ giống như hưng phấn, "Mùa xuân đến, hoa nở rộ, chúng ta đi Ngọc Sơn bên cắm trại, ở lại đó một buổi tối rồi trở về, chị thấy sao? Ban ngày còn có thể leo núi Ngọc Sơn ."
Diệp Thiên Tuyết ngẩng đầu lên, chưa kịp nói gì, Diệp Hâm Thành bên cạnh đã phản đối: "Không được, con gái đi ra ngoài, quá nguy hiểm."
Liễu Phỉ Phỉ bất