Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341875
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1875 lượt.
ang lên, Triệu Lẫm gọi điện. Nhìn cái tên trên màn hình, Diệp Thiên Tuyết có chút do dự. Rốt cuộc có bắt máy hay không?
Diệp Thiên Tuyết ngồi trong quán trà, nghe tiếng đàn du dương, không tự chủ bắt đầu suy nghĩ miên man. Nếu là kiếp trước, cả đời cô cũng sẽ không đến những nơi thế này, cũng như nghe loại âm nhạc này. Nhưng kiếp này, cô bắt đầu dần thích những thứ này, đồng thời, cũng tin vào quỷ thần.
Nếu không có quỷ thần, cô sẽ không đứng ở đây.
Nghĩ tới việc này, Diệp Thiên Tuyết thở dài.
"Sao lại than thở vậy?" Là giọng của Triệu Lẫm, ngẩng đầu nhìn lên, đã thấy anh ta đứng ở cạnh bàn, vẻ mặt đầy nghi ngờ, "Em không vui sao, không muốn gặp anh ư?"
Là lý do này sao? Diệp Thiên Tuyết tự hỏi lòng mình. Không phải.Vì vậy, cô lắc đầu, cười nói: "Không có, chỉ là có chuyện phải nghĩ . Tìm em có chuyện gì không?"
"Trước kia anh nói muốn theo đuổi em, chị họ anh, bọn họ đều nói anh không thật lòng. Anh cho là bọn họ nói không đúng, nhưng nghiêm túc suy nghĩ lại, lúc đó anh thật sự không thật tâm ."
Khóe miệng Diệp Thiên Tuyết giật giật.
Cô không biết, tại sao Triệu Lẫm bỗng nói với mình như thế .
Triệu Lẫm vẫn rất nghiêm túc, "Lúc đó, anh đối với em chỉ là ham muốn thể xác, cái đó, ngoại hình của em rất có sức hấp dẫn với anh, cho nên khi đó anh rất vô lễ."
Nghe Triệu Lẫm nói vậy, Diệp Thiên Tuyết cũng không biết có nên vì sức quyến rũ của mình mà kiêu ngạo không, hay nên vì anh ta không biết lễ phép mà tức giận, vẻ mặt có chút không đúng, khóe môi hơi cong nhưng lại cứng đờ.
"Cuối cùng anh muốn nói gì?"
Triệu Lẫm bị Diệp Thiên Tuyết thức tỉnh từ trong hồi tưởng, bỗng vươn tay ra, nắm lấy bàn tay cô: "Lấy kết hôn làm tiền đề chúng ta kết giao được không."
Diệp Thiên Tuyết kinh ngạc trợn tròn hai mắt: "Cái gì?"
Cảm thấy mình nghe được một chuyện rất khó tin, ngay cả trước đây Triệu Lẫm hôn và nói cái gọi là tỏ tình với cô, cũng không làm làm cô ngỡ ngàng như vậy.
"Đây là chuyện gì?" Diệp Thiên Tuyết xấu hổ rút tay về, nhưng không được, chỉ có thể mặc cho anh ta nắm.
Nét mặt Triệu Lẫm vẫn rất nghiêm túc, "Anh đưa ra đề nghị này là rất thật lòng, xin em nghiêm túc, cẩn thận suy nghĩ, được không?"
Diệp Thiên Tuyết nhìn ánh mắt của anh ta, trong nháy mắt cũng trở nên nghiêm túc, sau đó bình tĩnh nói: "Em không biết sao anh lại có đề nghị này, có thể nói tại sao không?"
Triệu Lẫm nhìn cô, chợt mở miệng, hết sức vui sướng cười lên: "Vậy mà em tưởng thật?"
Cảm giác bị đùa cợt làm tâm tình Diệp Thiên Tuyết có chút ảo não, nhìn bộ dạng thong thả củaTriệu Lẫm, cô ung dung uống xong một ngụm trà: "Đúng, em tưởng thật. Nhưng từ nay về sau anh nói gì em cũng sẽ không tin nữa."
Triệu Lẫm cười hì hì: "Đừng nóng giận, nghe em nói uống trà có thể khiến người ta bình tâm tĩnh khí, cho nên anh mới thử một lần. Quả nhiên có thể khiến người ta bình tâm tĩnh khí, hiệu quả thật sự rất tốt."
Diệp Thiên Tuyết không để ý anh ta, anh ta như lơ đãng hỏi: "Vụ bắt cóc kia, thật ra thì từ đầu tới đuôi em đều biết phải không?"
Diệp Thiên Tuyết cũng như lơ đãng trả lời: "Đúng, em biết rõ, Tô Vũ cũng biết. Nếu như anh nghĩ tới hỏi tội, thì không cần. Vì từ khi mới bắt đầu, em đã cùng Tô Vũ nói rõ. Hơn nữa người âm thầm giúp em cũng từng gặp Tô Vũ, anh ấy biết sự tồn tại của những người đó."
Trong lòng Triệu Lẫm khẽ buông lỏng, cợt nhả nói: "Ai nha, không cần nói như vậy, anh làm sao có thể hỏi tội em, chẳng qua với em rất có hứng thú."
Diệp Thiên Tuyết liếc anh ta một cái, lạnh nhạt nói: "Lời anh nói em có thể tin chỉ có một câu, anh cảm thấy hứng thú chỉ có thân thể em."
Nghe cô nói vậy, Triệu Lẫm xấu hổ cười cười, hỏi: "Thật ra lời nói lúc ban đầu cũng có thể tin. Tại sao lại làm vậy, sự tồn tại của Liễu Phỉ Phỉ cũng không có uy hiếp gì tới em."
"Em cũng không phải là kiểu người vừa bị người ta tát má trái đã mang má phải ra để cho người ta xoa." Diệp Thiên Tuyết hời hợt đáp, "Nếu cô ta đã muốn em chết, vậy em sẽ để cho cô ta không có cách nào ra tay được."
Khóe miệng Triệu Lẫm giật giật: "Không cách nào hiểu được." Anh ngửa lưng ra sau, tựa vào thành ghế, hai tay khoanh sau ót: "Loại này kịch hào môn ân oán này, thật lòng không có cách nào hiểu a."
"Nên mới nói, Diệp gia chỉ là bộc phát, mà không phải thế gia gì." Diệp Thiên Tuyết giống như có chút cảm thán, "Nếu là Cố gia sẽ không xuất hiện chuyện như vậy."
Triệu Lẫm không trả lời.
Hai người đồng thời yên tĩnh lại.
Diệp Thiên Tuyết uống xong hơn nửa bình trà, nhìn Triệu Lẫm nói: "Anh tới đây, chính là vì hỏi một câu kia. Tại sao không nói luôn qua điện thoại?"
Triệu Lẫm tùy tiện phất phất tay: "Muốn gặp em một chút."
"Anh thật rất quan tâm anh họ mình."
Triệu Lẫm trợn mắt: "Nói bậy, anh mới là anh cậu ta."
"Thật sao?" Diệp Thiên Tuyết từ chối cho ý kiến, "Nếu đã hỏi xong, vậy em đi trước, buổi chiều còn có việc."
Triệu Lẫm hôn gió: "Hẹn gặp lại."
Đợi đến khi Diệp Thiên Tuyết đi khỏi, anh ta mới đột nhiên nhảy dựng