XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Báo Thù

Nhật Ký Báo Thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1851 lượt.

hộ, có muốn đi qua bên của anh trước không?"
Diệp Thiên Tuyết gật đầu: "Nếu không có người tới đón em liền đi theo anh. Nhưng mà, em đoán hẳn là có."
Chờ máy bay đap xuống, Tằng Hàm có chút chán nản phát hiện, quả nhiên có người giơ tên Diệp Thiên Tuyết chờ sẵn. Anh đi theo Diệp Thiên Tuyết, sau tấm biển tên là một người Hoa khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, nhìn thấy bọn họ liền chạy tới, cô có chút tò mò nhìn Tằng Hàm liếc mắt một cái, dùng Trung văn một cách không tự nhiên hỏi Diệp Thiên Tuyết: "Xin hỏi, cô là Diệp Thiên Tuyết phải không?" Nói xong lấy ra ảnh chụp đối chiếu một chút.
Diệp Thiên Tuyết mỉm cười xác nhận.
Cô lập tức thở dài nhẹ nhõm một hơi, "Tôi là người do ngài Tim phái đến đây đón cô, tên Trung văn của tôi là Diêu Mỹ Lan, cô có thể gọi tôi Melanie."
Diệp Thiên Tuyết gật gật đầu đáp ứng.
Tằng Hàm còn có chút lo lắng hỏi người này có đúng không, sau đó mới phất tay với cô, đi về phía người đón anh.
Lúc Diệp Thiên Tuyết đi theo Diêu Mỹ Lan ra sân bay, quay đầu nhìn cảnh tượng náo nhiệt của sân bay.
Có lẽ, đây cũng là cuộc gặp gỡ mới của chính mình.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: tân bản đồ
Muốn thấy rõ lòng, mặt khác, tìm được đẩy ngã phía sau màn boss bí quyết






Ngay khi Diệp Thiên Tuyết đến Mĩ, Cố Trường Khanh đã gọi điện ân cần hỏi thăm xem cô đã thích ứng với cuộc sống bên đó chưa, sau lại có chút do dự nói với Diệp Thiên Tuyết: "Tiểu Tuyết, sao con lại quen hạng người như Thi Yến Hàn? Cô ta đến tìm con."
Diệp Thiên Tuyết cả kinh, nhớ là mình có gọi cho Thi Yến Hàn nhưng cô ta vẫn không nghe máy. Khi dì nhỏ hỏi lại lần nữa, cô cũng không muốn nói dối, vì vậy thở dài: "Dì ah, chuyện này người đừng hỏi nữa được không? Dù sao, con cũng không cùng cô ta tiếp xúc nhiều . Nhưng có lúc một số việc. . . . . ."
Lời của Diệp Thiên Tuyết khiến Cố Trường Khanh một mặt thấy giận dỗi, một mặt lại thấy trong lòng có chút hưng phấn quỷ dị, rốt cuộc thì cháu mình cũng trưởng thành, tự nhiên cũng có những bí mật.
"Thôi, vậy ta kệ cháu. Cô ta có nhắn lại cho cháu một số diện thoại đó." Cố Trường Khanh đưa số cho Diệp Thiên Tuyết, hai người tiếp tục hàn huyên rồi mới gác máy.
Sau đó Diệp Thiên Tuyết bận rộn gọi điện báo cho mọi người, khi cô gọi cho Thi Yến Hàn thì đã là nửa ngày sau rồi. :)
Diệp Thiên Tuyết dở khóc dở cười: "Hắn ta đã mang Liễu Phỉ Phỉ đi, lại có thế lực đủ sức tạo uy hiếp, tôi không quan tâm mới không bình thường. Thi nữ sĩ, đừng quên, tôi cùng đứa em kế này thủy hỏa bất dung, cô quên cô ta là vì sao mà bị xử tội như vậy ư?"
Lúc này Thi Yến Hàn mới sáng tỏ, vỗ mặt bàn một cái, nhìn Hùng ca ngồi cách đó không xa .
Hùng ca chỉ mỉm cười nhìn Thi Yến Hàn gọi điện, hôm nay thấy cô nhìn mình, không khỏi kinh ngạc: "Sao vậy, bạn gái nhỏ có chuyện muốn nói với anh?"
Thi Yến Hàn lắc đầu, nói với người bên kia điện thoại: "Lúc trước cô tìm tôi là vì chuyện này?"
"Không hoàn toàn đúng." Cách một đại dương tiếng người bình tĩnh như sự việc không liên quan đến mình từ đầu điện thoại truyền đến: "Phiền cô thông báo cho Hùng ca cẩn thận với người kia. Hắn. . . . . ."
Nghe giọng Diệp Thiên Tuyết như có chút khổ não, không biết nên biểu đạt thế nào, ngược lại lòng hiếu kỳ của Thi Yến Hàn lại trỗi dậy.
Nếu là trước kia, cô chắc chắn sẽ cúp máy một câu cũng không nói, nhưng lúc này cô rất kiên nhẫn chờ Diệp Thiên Tuyết.
Một lát sau, Diệp Thiên Tuyết mới tìm được từ thích hợp để diễn tả sự lo lắng của mình: "Hắn so với các ngươì tưởng tượng còn nguy hiểm hơn."
Nói xong, cũng thấy một hai câu qua loa như vậy quả thật không có sức thuyết phục, nên lập tức bổ sung một câu: "Cho tôi một ít thời gian, tôi sẽ nói cho cô nhiều hơn tin tức."
Thi Yến Hàn có chút thất vọng, thờ ơ đáp một tiếng, nghe bên kia đã cúp điện thoại, mới ngẩng đầu nhìn về phía Hùng ca, lắc lắc mông đi đến, ngồi bên cạnh hắn.
Hùng ca vung tay ra, ôm cô ta vào ngực, thuận miệng hỏi: "Sao vẻ lại trưng ra vẻ mặt này, một chút cũng không đẹp mắt."
Thi Yến Hàn nhéo tay hắn một cái, lại chôn mặt vào lòng hắn, nói: "Đại tiểu thư nói người kia so với chúng ta nghĩ còn nguy hiểm hơn, muốn anh phải cẩn thận với hắn ta. Còn nữa, cô ấy hỏi có phải hắn từ Đề Đặc Luật trở về không."
Hùng ca sờ cằm: "Anh cũng không biết lão Dương từ đâu trở về, lúc nào thì hỏi hắn là được. Về phần lão Dương nguy hiểm, việc này không cần cô ta nói anh cũng biết. Mới về có mấy ngày mà đã dám cùng cảnh sát đối đầu, còn TMD thành công, phong thái của lão Dương thật đúng là không giảm so với năm đó."
Nghe hắn hắn nói vậy, lại giống như tán thưởng nhiều hơn là phòng bị.
Theo bản năng Thi Yến Hàn cũng không vui mừng gì, lập tức lôi lôi áo ngực Hùng ca, níu lên mà nói: "Anh rất tán thưởng hắn à?"
Hùng ca mỉm cười nhìn cô: "Yên tâm, trong lòng anh chỉ có em." Nói xong, liền hôn Thi Yến Hàn một cái, rồi cười ha ha.
Thi Yến Hàn vốn muốn nói thêm mấy câu với hắn nhưng bị hắn chọc giận mà quên mất.
Mấy ngày này Diệp