Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích
Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
ện trước mặt ta, còn thành công dụ dỗ ta?" Khi Diệp Hâm Thành nói những chuyện này, một chút lúng túng cũng không có, giống như đây chỉ là một việc nhỏ, mà không phải thất bại của ông ta.
Trước đây Diệp Thiên Tuyết chưa bao giờ nghĩ tới việc này, nhưng Diệp Hâm Thành vừa nói vậy, cũng cảm thấy có mấy phần nghi ngờ.
"Tại sao một chút chuyện trước kia Liễu Phỉ đều không nhớ, Tiểu Tuyết con đã từng hoài nghi chưa?" nói xong Diệp Hâm Thành đem lời vừa nói lặp lại một lần, "Chuyện vẫn chưa xong. Người sau màn kia, mới chính là kẻ cần phải đối phó."
Diệp Thiên Tuyết nắm chặt tay, mà một chút cũng không thấy đau.
Sự báo thù trước đây của mình, căn bản là gãi không đúng chỗ ngứa sao?
Không phát hiện trong lòng cô kịch liệt phập phồng, Diệp Hâm Thành cười dịu dàng với cô: "Con nên đi ăn sáng đi, đừng ở chỗ này nhìn ta nữa."
Nói xong, ông đem tất cả những lọ thuốc cũ vứt xuống, rồi mở lọ mới ra uống.
Diệp Thiên Tuyết nhìn những viên thuốc đó: "Bên trong này là thuốc gì vậy ạ?"
"Vitamin, " Diệp Hâm Thành trả lời, "Không có gì hại, chỉ không có tác dụng thôi. Được rồi, đi ăn sáng đi. Hôm nay có cháo trứng muối thịt nạc, rất ngon, con có thể ăn nhiều hai chén."
Vẻ mặt Diệp Thiên Tuyết phức tạp nhìn ông, lại thấy ông không nhìn mình.
Hôm qua sau khi trở về, Diệp Thiên Tuyết cũng không nói với ai, nên hôm nay khi ăn xong điểm tâm, trước tiên cô báo tin cho mọi người. Sau một lúc, mới đem điện thoại buông xuống, ngắm nhìn ánh mặt trời xinh đẹp ngoài vừa hoa, tĩnh tâm lại chuẩn bị đi học bài.
Coi như không có Liễu Phỉ Phỉ, cô cũng sẽ thi lên đại học trước một năm.
Không có nhiều thời gian như những người khác nên không thể làm gì khác hơn là so người ta đi sớm một bước.
Lúc xế chiều, Ngụy Vũ có gọi tới, giống như chuyện gì cũng không xảy ra, hẹn cô ra ngoài ăn cơm: "Tiểu Tuyết tớ mới biết một quán ven đường mùi vị rất ngon, có muốn tới nếm thử không?"
Diệp Thiên Tuyết vừa tập thể dục về, bụng đang sôi ùng ục, nghe vậy liền động lòng, đồng ý, sau đó vội vã tắm rửa sạch sẽ, thay váy mới rồi đi ra ngoài.
Quán ven đường mà Ngụy Vũ nói là một quán thịt nướng. Thịt được băm thành nhỏ trộn với rau thơm rồi viên tròn lại nướng lên hương thơm lừng, cắn một miếng đã cảm nhận được hương vị thơm ngon.
Diệp Thiên Tuyết vừa ăn vừa nhìn Ngụy Vũ khen ngon. Khiến vẻ mặt Ngụy Vũ đầy mặt hả hê: "Ừ ăn ngon."
Anh cười nói: "khi mình vừa ăn đã yêu thích rồi. Tiểu Tuyết không nên ăn quá nhiều, cái này chỉ làm đồ ăn vặt, không thể làm bữa ăn chính ." Nói xong, anh ra dấu tay với anh, "Đi, tớ dẫn cậu đi ăn bữa chính."
Nhìn vẻ mặt anh lúc này cùng bình thường giống nhau như đúc, một chút do dự trong lòng Diệp Thiên Tuyết cuối cùng cũng bị chôn xuống nơi sâu nhất trong đáy lòng.
Coi như. . . . . . Cũng không xong.
9h hai người mới ăn bữa tối, Diệp Thiên Tuyết ăn hết sức thỏa mãn. Khi ngồi trong xe trở về cô cảm thấy rất hưng phấn, "Rất lâu rồi không cảm thấy thoải mái như vậy."
Nhe vậy, Ngụy Vũ ngồi cạnh cô cười nói: "Tiểu Tuyết tỷ đã nói vậy. Sau này mình sẽ thường dẫn cậu ra ngoài chơi, bảo đảm cậu chơi thật vui vẻ."
Nghe anh nói chác chắn như vậy Diệp Thiên Tuyết cũng cười đồng ý.
Đưa cô đến cửa, Ngụy Vũ cũng không vào, chỉ đứng khoát khoát tay với cô, chăm chú nhìn cô vào nhà.
Mãi đến khi cánh cửa phía sau đóng lại, Diệp Thiên Tuyết vẫn có thể cảm nhận tầm mắt của anh, nóng bỏng nhìn vào người mình, dường như muốn bốc cháy.
Làm cô cảm thấy có chút không quen.
Đến khi cánh cửa đóng lại, tươi cười trên mặt Ngụy Vũ mới dần dần biến mất, thay vào đó là khuôn mặt không giống nụ cười tinh khiết vừa rồi.
"Nếu cô ấy nhìn thấy bộ dáng này của cậu, cậu nói cô ấy sẽ nghĩ sao?" Một giọng nói vang lên bên cạnh.
Ngụy Vũ nhìn cũng không nhìn người kia một cái, "Mặc kệ cô nghĩ sao cũng đều không liên quan tới anh. Triệu Lẫm, tôi thật sự thấy kỳ quái sao đi chỗ nào cũng gặp anh, như âm hồn bất tán."
Triệu Lẫm từ trong bóng tối đi ra, cười hì hì, "Không, tôi chỉ thỉnh thoảng tới đây,vừa tới chưa tới hai phút đã thấy cậu đưa cô ấy về, không ngờ lại thay đổi sắc mặt nhanh như thế. Vận khí của tôi cũng không tồi không phải sao?"
Anh ta nhìn Ngụy Vũ từ trên xuống dưới, vuốt vuốt cằm: "Tôi chợt phát hiện, cậu có chút khác so với tưởng tượng của tôi, xem ra cũng có chút uy hiếp."
Ngụy Vũ quay sang, ánh mắt trầm tĩnh như nước: "Vậy anh nghĩ sẽ làm được gì?"
Triệu Lẫm liên tiếp khoát tay: "Không, không. Tôi cũng không muốn làm gì." Mặt anh ta trở nên vặn vẹo, "Cậu đã cảnh báo tôi, tôi cũng không nghĩ sẽ chọc vào rủi ro. Nhưng xem chút kịch vui cũng là lựa chọn không tồi?"
Ngụy Vũ nhìn, Triệu Lẫm đã cười hì hì, nhìn lại.
Hai người nhìn nhau một lúc, Triệu Lẫm mới giơ tay đầu hàng: "được rồi, được rồi, tôi thực sự chỉ muốn xem trò hay thôi."
"Diệp Thiên Tuyết đã nói cô ấy sẽ không tin tôi nữa, tôi cũng vậy, cảm thấy, gần đây cô ấy không còn thu hút tôi giống như trước kia nữa, cho nên. . . . . ." Triệu Lẫm ngừng lại một chút, cười nói, "Tôi thật sự chỉ xem trò vui."
"