Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341859
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.
sau đó mới cười cười.
Nhờ Hoàng Tú Tú giúp lấy được tin tức do Thi Yến Hàn gửi tới, lòng Diệp Thiên Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm.
Một cuộc sống ổn định, bất kể là trước kia hay bây giờ đều là điều tốt.
Nếu như Hùng ca và Thi Yến Hàn có đủ năng lực, không để truyện kiếp trước tai diễn, như vậy đối với cô mà nói, cũng là một loại an ủi.
Ở bên này đến giữa tuần thứ hai thì Diệp Thiên Tuyết nhận được điện thoại của Diệp Hâm Thành, giọng nói của ông mệt mỏi khác thường nhưng cũng đầy nhẹ nhõm: "Về nhà thôi, chuyện đã được giải quyết."
Khi Liễu Phỉ Phỉ và Liễu Đan Văn liên lạc, Diệp Hâm Thành đã mật báo cảnh sát, cuối cùng cũng bắt được cô ta.
"Còn người sau lưng cô ta, bây giờ hắn ốc không mang nổi mình ốc, chúng ta không cần lo lắng."
Lúc Diệp Hâm Thành nói vậy còn thở phào nhẹ nhõm.
Diệp Thiên Tuyết sao cũng được, nhưng có chút tiếc nuối, mình học cô chủ nhà làm bánh pie táo còn chưa xuất môn. :pp
Biết vậy, cô ấy cười ha hả: "Bánh pie táo lúc nào cũng có thể làm, nhưng cơ hội cùng người nhà đoàn tụ, không nhiều như vậy. Nếu cháu muốn học, cô có thể gọi điện qua dạy cháu."
Diệp Thiên Tuyết cười híp mắt đồng ý.
Vì vậy, sau khoảng thời gian ngắn ngủi ra nước ngoài Diệp Thiên Tuyết đã trở về.
Khi máy bay hạ cánh thời gian đã không còn sớm nhưng người đến đón người nhà vẫn rất đông đúc.
Diệp Hâm Thành và Cố Trường Khanh chắc chắn có mặt, nhưng Ngụy Vũ cũng ở đây làm cho cô có chút ngoài ý muốn, đặc biệt anh còn chuyện trò vui vẻ cùng Diệp Hâm Thành, càng làm cho cô khốn hoặc không hiểu.
Thấy cô nhìn sang, Ngụy Vũ cười híp mắt vẫy cô: "Tiểu Tuyết."
Thần thái, ngôn ngữ, cử chỉ tay chân của anh đều ở đây nói cho cô biết, hình như anh có gì đó không giống trước đây.
Bước chân Diệp Thiên Tuyết không khỏi có chút chần chờ, Cố Trường Khanh thấy vậy, không khỏi bật cười: "Cái đứa bé. . . . . . Mau đến đây."
Bị Cố Trường Khanh cười như vậy, Diệp Thiên Tuyết có chút ngượng ngùng, nhưng cũng không còn chần chờ bước nhanh đến ôm Cố Trường Khanh. Trong lòng có chút chua xót ôm Diệp Hâm Thành, cuối cùng mới đến Ngụy Vũ, liền nghe được bên tai có tiếng thì thầm : "Hoan nghênh trở về, mình rất nhớ cậu."
Nghĩ mình có thể bình tĩnh, mà tai lại len lén đỏ lên.
Diệp Hâm Thành lái xe về nhà, Ngụy Vũ cũng ra về. Anh giống như rất khác trong trí nhớ Diệp Thiên Tuyết .
Thấy ánh mắt mê hoặc của Diệp Thiên Tuyết, Cố Trường Khanh cười: "Bạn học này của cháu thật có năng lực nha. Còn nhỏ hơn cháu một chút mà đã bắt đầu buôn bán."
Diệp Thiên Tuyết nhìn lại, Diệp Hâm Thành liền cười lên: "Không tệ, hôm nay cậu ta tới đây bàn chuyện hợp tác, đúng lúc nghe nói con trở về, mới cùng đi đón."
Diệp Thiên Tuyết nghĩ nghĩ một chút, cảm thấy với bản lĩnh của Ngụy Vũ, chắc hẳn không phải vừa đúng lúc nghe nói, mà là cố ý tới , trong lòng không khỏi xúc động.
Dùng xong ít đồ ăn đơn giản, Diệp Thiên Tuyết không quen múi giờ liền đi ngủ.
Ngủ cả đêm, thức dậy ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã rực rỡ, hôm nay thời tiết thật tốt.
Mới xuống lầu, đã thấy Diệp Hâm Thành mang thuốc ra đếm đếm rồi kiểm tra.
Khiến cô không khỏi ngạc nhiên, liền hỏi xem ông đã xảy ra chuyện gì. Diệp Hâm Thành mỉm cười nhìn cô: "Ta kiểm tra một chút. Con tới xem đi, lọ này cùng với lọ mới mở có vẻ không giống nhau?"
Diệp Thiên Tuyết tò mò, cầm lên xem một chút, nhưng không phát hiện được gì, không khỏi nhìn về phía Diệp Hâm Thành.
Diệp Hâm Thành mỉm cười: "Thuốc bên trong không giống nhau." Với câu hỏi của Diệp Thiên Tuyết, ông khoát khoát tay: "Đừng hỏi làm sao ta biết."
"Là Liễu Đan Văn?"
Diệp Hâm Thành gật đầu, thở dài: "Phải, ta vốn là nghĩ. . . . . . Kết quả. Thôi, đều sai lầm của ta."
Diệp Thiên Tuyết im lặng. Một lát sau, cô mới hỏi: "Liễu Đan Văn, sẽ bị như thế nào?"
"Đã đưa lên công tố, " Diệp Hâm Thành bình tĩnh nói, "Vì tội mưu sát."
Trong giây lát Diệp Thiên Tuyết mở to mắt nhìn Diệp Hâm Thành, khi ông bình tĩnh nhìn sang, Diệp Thiên Tuyết thấy như có một loại lãnh ý.
"Cha người. . . . . ."
Diệp Hâm Thành nghe cô gọi, trong lòng không khỏi thất vọng, "Trước, ta không biết, sau dượng nhỏ của con nói cho ta biết. Cho nên. . . . . . Thật xin lỗi, Tiểu Tuyết."
Diệp Thiên Tuyết nhìn ông cúi đầu nhận lỗi, phát hiện vẻ ngoài của ông cũng không còn được như hồi trẻ tuổi. Thần thái lộ ra sự mỏi mệt nhìn qua giống một lão nhân năm mươi tuổi.
"Cha không cần nói xin lỗi." Diệp Thiên Tuyết nghe được giọng nói của mình, bình tĩnh mà lạnh lùng, "Chuyện đã xảy ra, nói xin lỗi cũng vô dụng."
Diệp Hâm Thành ngẩng đầu lên, thản nhiên nói: "Con nói đúng, không dùng được."
Vẻ mặt của ông có chút bi ai "Ta cho tới bây giờ cũng chưa từng nói qua, làm vậy vì van xin con tha thứ, ta chỉ cảm thấy cần phải nói xin lỗi, cũng cần làm một chút gì đó bồi thường cho con."
Nhìn sự mê hoặc trong ánh mắt Diệp Thiên Tuyết, ông khẽ cười cười, "Chuyện này còn chưa kết thúc."
"Con thật sự cho rằng một ả đàn bà như Liễu Đan Văn đã lưu lạc đến đáy của xã hội còn có thể quang minh chính đại xuất hi