Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341850
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.
Thiên Tuyết ở Mĩ tương đối nhàn nhã. Người bạn trước đây từng chịu ơn Diệp Hâm Thành mới khoảng bốn mươi tuổi tác phong nhanh nhẹn, mới lấy vợ chưa có con nên khi Diệp Thiên Tuyết đến sống cùng thì rất vui vẻ.
Là chông nên công việc không tính là vất vả nhưng cũng không dễ dàng gì, nên phần lớn thời gian, đều là cô vợ đưa Diệp Thiên Tuyết đi thăm khắp nơi.
Nhờ phúc của cô ấy mà Diệp Thiên Tuyết từ một người mới tới đã sắp hiểu biết thành phố này như người bản địa rồi.
Chỉ là ban đầu khẩu âm tiếng Anh còn chưa chuẩn làm cô ảo não thật lâu.
Một tuần sau, Diệp Thiên Tuyết có một vị khách ngoài dự đoán, Hoàng Tú Tú.
Đã nửa năm không gặp, Hoàng Tú Tú cao hơn rất nhiều, cả người tràn đầy ý vị thục nữ, nhưng nháy mắt vừa thấy Diệp Thiên Tuyết cô mới lộ bản chất.
Hai người vừa khóc vừa cười ôm náo loạn một hồi, Diệp Thiên Tuyết mới rãnh hỏi cô đến đây bằng cách nào.
Hoàng Tú Tú liếc mắt: "Cậu đã xuất ngoại, mình cũng không biết, cậu có coi tớ là bạn bè không đấy. Nói đi, sao lại vậy?"
Diệp Thiên Tuyết ngượng ngùng, còn va va chạm chạm tay rồi mới nói.
Hoàng Tú Tú nắm tay cô, cau mày: "Chỉ là không ngờ?"
"Đúng" Diệp Thiên Tuyết thành thực trả lời, "Thật ra tớ đã nhờ được ít quan hệ, chuẩn bị cho cô ta đẹp mặt ở trong tù, tốt nhất có thể gây ra thêm ít chuyện, để cô ta trực tiếp bị tuyên án, chỉ không ngờ là. . . . . ."
"Cái này cũng không trách cậu. Nhưng lúc đó, cậu nên xuống tay độc ác một chút." Hoàng Tú Tú vỗ vỗ tay cô, "Nếu ban đầu cậu muốn tớ giúp một tay thì cô ta đã sớm không thể gả đi."
"Sau đó sẽ bị Diệp Hâm Thành nhớ mãi không quên." Diệp Thiên Tuyết lắc đầu, "Nếu muốn hủy, phải hủy hoàn toàn. Bây giờ tớ chỉ lo lắng, Liễu Phỉ Phỉ cùng người kia ở chung một chỗ, khẳng định ở giữa không thể thiếu được Liễu Đan Văn."
"Cậu lo lắng cho ba cậu?"
"Tớ không có ba." Diệp Thiên Tuyết vẫn như cũ trả lời lạnh băng, quay lại thấy vẻ mặt Hoàng Tú Tú, thì khẽ mỉm cười, "Đừng như vậy, tớ biết rõ mình đang làm gì."
Thấy cô chấp mê như vậy, Hoàng Tú Tú cũng không nói gì thêm, hỏi: "Nếu như vậy, cậu định làm thế nào?"
"Trước mắt phải chờ đã, chờ Liễu Phỉ Phỉ xuất hiện. Bây giờ cảnh sát cũng đang điều tra tung tích của cô ta."
Hoàng Tú Tú khẽ mím môi nhìn bộ dạng nghe không lọt tai của Diệp Thiên Tuyết cũng không nói ra. Nhưng cô lại kéo tay Diệp Thiên Tuyết cười: "Nghe nói có người tỏ tình với cậu?"
Diệp Thiên Tuyết kinh ngạc: "Sao ngay cả cậu cũng biết?"
"Làm sao tớ không thể biết." Hoàng Tú Tú nói, "Chúng ta chính là bạn bè, tớ dĩ nhiên là phải quan tâm hai người. Cậu cho rằng cậu không nói thì người khác không biết?"
Diệp Thiên Tuyết cúi đầu.
"Sao lại không đồng ý?"
"Bởi vì là bạn, nên mới không nghĩ đến." Diệp Thiên Tuyết trả lời, "Nói thật, tớ không có lòng tin gì với tình yêu."
"Cái gì? Không có lòng tin? Là tình yêu của cậu ta không đủ làm cậu tin tưởng, hay là không có biện pháp nào đi vào tim cậu được?" Hoàng Tú Tú bất mãn, "Cùng đi xuống đi, chuyện như vậy, không ai có cách nào bảo đảm, cậu cần gì phải yêu cầu cao thế. Chỉ cần có thời gian vui vẻ là tốt rồi."
Diệp Thiên Tuyết nháy mắt mấy cái, cũng không nói lời nào.
Thấy cô trầm mặc, Hoàng Tú Tú mới nghĩ đến việc nhà Diệp Thiên Tuyết, không khỏi trầm mặc.
Cũng vì hoàn cảnh gia đình như vậy, cho nên rất khó tin tưởng. . . . . . Nghĩ vậy, Hoàng Tú Tú không khỏi chần chờ. Vốn cô cũng thấy với Diệp Thiên Tuyết mà nói Ngụy Vũ cũng là một chọn lựa không tồi, muốn tới khuyên cô đồng ý. Nhưng bây giờ thấy Diệp Thiên Tuyết như vậy, coi như đón nhận tình cảm thì như thế nào, nếu ban đầu không có lòng tin rồi cuối cùng tình yêu cũng sẽ thành tro tàn.
Nhìn gò má trầm mặc của Diệp Thiên Tuyết, trong lòng Hoàng Tú Tú thở ra một hơi, quyết định sau khi trở về khuyên Ngụy Vũ thay đổi chiến lược.
Diệp Thiên Tuyết không cần ngọn lửa mãnh liệt thiêu đốt tình yêu, mà là nước chảy đá mòn từ từ thấm vào.
Hai người ở trong phòng nói chuyện một hồi lâu, đến tận khi bị gọi ăn tối.
Đêm đó hoàng Tú Tú trở về khách sạn, vừa rạng sáng hôm sau đã tới lôi kéo cô cùng ra ngoài dạo chơi. Cô vợ kia cũng không yên tâm, nhưng cũng không có cách ngăn hai người lại.
Từ hôm qua, Hoàng Tú Tú đã liên lạc với võ quán, khiến Diệp Thiên Tuyết đầy cảm kích.
Tin tức này với cô mà nói thực sự rất quan trọng, không thứ đồ tốt gì có thể thay thế được.
Hoàng Tú Tú thấy nét mặt của cô, không khỏi khoát tay: "Đừng cám ơn mình. Dù sao, chúng mình cũng là bạn tốt. Khi nào tớ cần cậu đến giúp một tay là được." Cô nhìn Diệp Thiên Tuyết cười đầy dịu dàng, "Tớ biết, Cố Gia là thế gia trăm năm, khẳng định có nhiều đồ tốt lưu truyền lại."
Diệp Thiên Tuyết bật cười: "Coi như ông ngoại giữ được vật gì tốt, thì sao mà trong tay tớ được?"
Hoàng Tú Tú giảo hoạt nháy mắt: "Vốn không chắc chắn, ngược lại bây giờ có mấy phần xác định. Ông ngoại cậu. . . . . ." Cô im lặng trong giây lát, chợt nhoẻn miệng cười, "Nếu Cố Gia có một người con trai thì thật tốt."
Nghe Hoàng Tú Tú nói vậy, nét mặt Diệp Thiên Tuyết liền cứng ngắc,