Gặp Lại Chốn Hồng Trần Sâu Nhất
Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341183
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1183 lượt.
iên, tránh những chi tiết rườm rà, nói chung rất thân thiện với môi trường. Phòng ở không nhất thiết phải lớn, nhờ những công năng của vật dụng ta có thể giảm thiểu một cách tối đa không gian sử dụng, vì thế sẽ thấy thật thoải mái.” Bùi Gia Tề thao thao bất tuyệt, lần lượt giới thiệu công năng còn chưa thấy được của những thiết kế gia dụng cho cô xem.
“Tránh những chi tiết rườm rà, điều này tôi tán thành, một số căn biệt thự xa hoa đều dùng tay vịn cầu thang trạm trổ, trên tường phủ đầy lớp cách âm, một sự lãng phí tới nực cười.”
“Nói không chừng ngày nào cũng hát karaoke ở nhà? Sợ ảnh hưởng tới hàng xóm.”
Lăng Tiểu Manh thấy rất hứng thú, cười vang, sau đó lại tiếp tục trình bày quan điểm của mình, “Nhưng đồ gia dụng sau cùng vẫn phải đáp ứng nhu cầu sử dụng của con người, khái niệm thiết kế theo chủ nghĩa giản tiện chủ yếu phục vụ sinh hoạt, tôi vẫn nghiêng về những thiết kế tạo cho người ta cảm giác ấm áp, nhưng việc lấy công năng làm chủ đạo thực sự rất tốt, dẫu sao hiện giờ có rất nhiều gia đình muốn tận dụng không gian”.
Chuyện trò rôm rả, sau cùng chẳng hiểu tiếng ồn ở đâu vọng tới ngắt quãng cuộc nói chuyện, họ quay đầu lại nhìn đã thấy nhóm ban nãy bỏ đi rất xa giờ đã đứng ngay sau lưng, John McCain với mái tóc bạc trắng vừa nghe phiên dịch viên bên cạnh vừa chăm chú nhìn, khi họ quay đầu lại ông liền gật đầu rồi nheo mắt cười hiền từ.
John McCain lại bước tới đưa mắt nhìn kỹ, nói rất nhiều, có một vài nhà báo đứng phía sau ông, lúc này ánh đèn flash đang lóe lên, không khí náo nhiệt khác thường.
Lăng Tiểu Manh thấy rất khó xử, khẽ tránh sang một bên, một bước, hai bước, dần dần chui tọt vào một góc, mọi người đứng chật cứng, trong chớp mắt đã nhanh chóng thoát thân an toàn, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng ngay khi John McCain và Bùi Gia Tề đang nói chuyện, họ liền đưa mắt nhìn ngang ngó dọc rồi đồng loạt chỉ tay gọi cô lại.
Bỗng chốc Lăng Tiểu Manh trở thành nhân vật trung tâm, thậm chí ánh đèn flash cùng ánh mắt của tất cả mọi người cũng như réo gọi, cô vốn quen với việc mình không được để mắt tới vì thế hoảng quá tay chân luống cuống.
“Lại đây, Tiểu Manh.” Giọng nói quen thuộc, nghe ra lại thấy chẳng có cảm xúc gì, trong một mớ âm thanh hỗn độn nó vẫn vô cùng rõ rệt, Cố Chính Vinh đứng ngay vị trí trung tâm vẫy tay gọi cô, thái độ lạnh nhạt.
Theo phản xạ có điều kiện, cô lập tức bước tới, kế đó nhìn thấy anh cúi đầu giới thiệu mình với John McCain, cực kỳ kiệm lời, tiếp đó là một nụ cười hoan hỉ hết sức của vị tiến sĩ.
“Vậy ra cô chính là Lăng Tiểu Manh, tôi đã từng xem qua bản thiết kế của cô, cô rất có tài.” Không tiếc lời ca ngợi, John McCain nồng nhiệt kéo tay cô rồi lém lỉnh trao tặng cô một nụ hôn.
Đây chẳng phải đang ở trong nhà sao? Tại sao cô lại thấy như có tia sét đánh trúng đầu mình? Chỉ trong vòng một ngày mà Lăng Tiểu Manh bị sét đánh những hai lần không thể nhúc nhích, mồm miệng líu lại, cảm giác trên mặt mình nhằng nhịt những vệt đen.
Trong ánh đèn flash chớp liên hồi, Cố Chính Vinh không nói một lời, chỉ đứng đó mỉm cười.
Còn Lăng Tiểu Manh thì quá đỗi kinh ngạc. Trong đám đông hình ảnh một con người quá đỗi quen thuộc đập vào mắt, Đổng Diệc Lỗi, người khi nãy khiến cô hoảng hốt tháo chạy đang đứng cách đó không xa, chứng kiến mọi việc trước mắt nhất thời biến sắc, cúi đầu bỏ đi.
Tối đó, Bùi Gia Tề cùng Lăng Tiểu Manh đều được mời tham gia dự buổi tiệc sau đại hội, tuy giới thiết kế ăn mặc khá thoải mái, nhưng cô thực sự ăn mặc quá giản đơn. Vào trong sảnh chọn một góc thật xa rồi ngồi xuống, xung quanh chẳng có lấy một gương mặt thân thuộc, càng khiến cô thấy bất an.
Còn Bùi Gia Tề, tự nhiên và duyên dáng, bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, vừa ăn vừa hỏi: “Ông chủ cô à?”. Cô đang cúi đầu húp canh, vừa nghe liền ngẩng đầu nhìn về phía tay anh chỉ.
Anh đang chỉ Cố Chính Vinh, bàn tiệc chính cách đây rất xa, nhưng Cố Chính Vinh cao ráo, phong thái khoan thai, trong một nhóm các nghệ sĩ cùng nhà tài trợ anh cũng vẫn tỏa sáng, mới nhìn đã thấy ngay.
“Đúng vậy.” Cô lập tức gật đầu.
Nhìn về hướng đó lần nữa, Bùi Gia Tề mỉm cười, “Hợp với cô lắm, thật chẳng dễ dàng”. Lăng Tiểu Manh có chút nhạy cảm với câu nói đó, chau đôi mày lại rồi tiếp tục ăn.
Trên bàn tiệc chính, Cố Chính Vinh đang đàm đạo bằng tiếng Thụy Điển với giáo sư John McCain.
Ông thành danh đã lâu, những phẩm chất cần có của một nhà nghệ thuật đều có đủ, với những người không phải gu của mình ông không nói hơn một câu.
Nhưng mối quan hệ cá nhân của ông và Cố Chính Vinh không tệ chút nào. Công ty anh là hệ thống siêu thị đồ gia dụng lớn nhất thế giới, mỗi năm đều có một bộ phận những thiết kế gia dụng mới được đưa lên kệ bày bán dưới hình thức đấu thầu trên toàn thế giới, vì thế đã nâng đỡ tên tuổi cho rất nhiều nhà thiết kế mới. Hàng năm anh đều nhận được thư mời của công ty, tiến cử một vài người mới, những người phụ trách khu vực đều trở về Thụy Điển, tại hội nghị thường niên, ít nhiều cũng từng gặp Cố Chính Vinh vài lần, hai người nói chuyện thật hồ h