Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341181
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1181 lượt.
ị một thiết kế thu hút, cuối cùng cô dừng lại không đi nữa.
Hiếm lắm mới thấy được một thiết kế của Trung Quốc, bên cạnh có phần giới thiệu, cũng chẳng có ai ở đó, đến cả chủ nhân cũng không.
Những năm gần đây, người Trung Quốc ở nước ngoài đã có thể gây dựng được thương hiệu, đề tài cũng không nằm ngoài chủ đề truyền thống Trung Quốc, các tác phẩm không phải phỏng Minh cũng là phỏng Tống, có chút cảm giác của kiệt tác xuất thế Hồng cao lương năm nào. Nhưng kiến trúc sư này rõ ràng có sự đột phá, tất cả đồ gia dụng đều rất giản đơn, nhưng công năng cực kỳ lớn, một chiếc giường chứa trong nó biết bao điều huyền diệu, khiến người ngồi lên có cảm giác chẳng muốn xuống nữa.
Nhưng gần đây chủ nghĩa đơn giản lại có vẻ thoái trào, khi có kinh tế rồi mọi người đều hướng về những thứ xa hoa lộng lẫy, đồ gia dụng này của anh ta nếu không nhìn kỹ sẽ chẳng ai biết bên trong ẩn chứa điều gì, thế nên ở đây rất vắng vẻ.
Một thứ tốt như thế này lại chẳng có ai thưởng thức, Lăng Tiểu Manh thấy đáng tiếc, cúi đầu vuốt tay lên mặt chiếc bàn nhỏ khẽ thở dài.
Mặt bàn có độ cong tối thiểu, một đường tròn bầu dục hơi lõm xuống, giống như chiếc mâm nhỏ, được làm hết sức tinh tế, đường viền mềm mại không chút gượng ép, tương phản rất lớn với cái nhìn vuông vức bên ngoài, một cái đẹp đầy mâu thuẫn.
“Tại sao phải làm như vậy?” Trong nỗ lực đoán ra ý đồ của nhà thiết kế, Lăng Tiểu Manh đặt tay lên miệng rồi tự nói, mới cất lời bất giác giọng kéo dài.
Bên cạnh có người bước tới, nói tiếng Trung: “Để đồ ăn, ví dụ như hoa quả sẽ không bị lăn tới lăn lui, thế mà cô không nhìn ra được sao?”.
Không ngẩng đầu, cô tiếp tục nghiên cứu, “Nhưng mặt bàn không phẳng, cốc uống nước đặt như thế nào?”.
“Bốn góc bằng đó thôi.”
“Ừm, còn muốn viết chữ, vẽ tranh thì sao?”
“Đây là bàn uống trà đặt trước ghế bành, ai lại ngồi viết chữ, vẽ tranh?”
“Trẻ con, trẻ con sẽ ngồi trên thảm, độ cao của bàn uống trà cũng vừa đúng tầm.” Cô lý luận rồi ngẩng đầu lên nhìn đối phương, vừa nhìn đã ngẩn người.
Đẹp quá!
Nhưng có đẹp nữa thì vẫn cứ là đàn ông, mái tóc dài đen nhánh, cột lại phía sau, đích thị là nghệ sĩ.
Hồi học thiết kế cô đã từng gặp rất nhiều nam sinh như vậy, có người đạp xe trong công viên tóc dài bay bay trong gió, lần nào cũng khiến cô dừng bước, để rồi khinh bỉ.
Đàn ông con trai mà để tóc dài làm gì, bẩn, chẳng thà cạo trọc còn hơn!
Nhưng người này không như vậy, nói thế nào thì đẹp trai làm gì mà chẳng bỏ qua được, có ăn vận thế nào cũng có thể tự do chọn lựa được.
Có vẻ đã quen với việc người khác nhìn mình trong lần đầu tiên gặp mặt, người thanh niên này mặt không biến sắc, “Đây là thiết kế cho người độc thân, mỗi thứ đều chiếm diện tích nhỏ nhất có thể, kết hợp công năng sử dụng càng nhiều càng tốt”.
Cô rung động trước vẻ đẹp ấy ít nhất phải mất ba giây, thực ra giờ đây người đàn ông này trong mắt cô chẳng khác mấy hàng cây hay bóng đèn bên đường, đi hay ở đều như nhau, chẳng đáng để nhìn. Trừ phi có người đàn ông lợi hại tới mức khỏa thân ngay trước mặt, bằng không muốn thu hút được ánh nhìn của cô là rất khó. Nói tới ý tưởng thiết kế mà cô yêu thích nhất, Lăng Tiểu Manh lập tức lấy lại tinh thần, “Hoa quả để lên khay là được rồi. Nếu thực sự cần một vật đa dụng, vậy chẳng thà khoét sâu thêm một chút, nuôi cá luôn được đấy. Đến cái khay cũng không muốn lấy, chẳng qua là lười thôi, anh nói xem rốt cuộc nhà thiết kế này nghĩ gì?”.
“Thì đúng là lười mà, anh ta cũng nghĩ như vậy đó.” Vốn chẳng bộc lộ chút cảm xúc, nghe cô nói xong người kia bật miệng cười.
Giọng anh ta giống như khẳng định, khiến cô lấy làm lạ, “Sao anh biết?”.
“Thật ngại quá, tôi còn chưa giới thiệu, đây đều là thiết kế của tôi, tôi chính là chàng kiến trúc sư siêu lười ấy đấy.”
Kiến trúc sư siêu lười tên Bùi Gia Tề, làm việc tại khoa Kiến trúc của một trong những trường đại học danh tiếng nhất cả nước. Anh tham gia đại hội lần này cũng chỉ là tình cờ, trường đại học nơi anh làm việc thuộc hệ thống liên kết cùng học viện mà tiến sĩ John McCain thành lập tại Thụy Điển. Anh phụ trách việc thảo luận cùng một số kiến trúc sư mới nổi đến từ Thụy Điển, những vị kiến trúc sư ấy đều có triển lãm tại đại hội lần này, với nước ngoài họ thường giúp đỡ nhiệt tình, vậy nên cũng cho phía Trung Quốc một suất triển lãm.
Họ đều thuộc khoa Kiến trúc, những người bước chân vào ngành thiết kế đồ gia dụng rất ít, nhưng anh vốn học thiết kế, thời gian rỗi có cùng bạn mở một cửa hiệu đồ gia dụng. Dù cơ hội rất hiếm hoi, nhưng cũng có thể đem tới vài tác phẩm của mình.
Nghe anh nói xong Lăng Tiểu Manh bần thần, hóa ra Đại hội John McCain cũng có những suất cá nhân thế này, ngay lập tức sự thần thánh hóa vốn có trong cô bị sụt giảm nhanh chóng.
Nhưng Lăng Tiểu Manh thực sự rất thích thiết kế của anh ta, có tiếng nói chung, lại chẳng có ai quấy rầy, hai người họ cứ thế nói chuyện hăng say.
“Giờ vấn đề môi trường thế giới đang rất nghiêm trọng, tôi chủ trương đơn giản hóa những thiết kế của mình, phần lớn dùng nguyên liệu tự nh