Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341241
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1241 lượt.
mình với ánh mắt đó, nhất là Thương Tử Kỳ.
Hai năm trước cô ta cùng Đổng Diệc Lỗi quấn quýt bên nhau, luôn cố ý đi qua trước mặt cô, tất cả mọi người xung quanh đều yên lặng chứng kiến, cười khẩy chờ màn kịch hay sắp được diễn, rõ ràng mọi người đều lẳng lặng làm việc của mình, nhưng trong ký ức của cô lại là tiếng hoan hô đang được kìm nén.
Cơn giận bộc phát được kìm nén trong câm lặng, mỗi lần phải khó khăn lắm Lăng Tiểu Manh mới giấu được cảm xúc của mình, mặt không biến sắc cô không làm được, trong lúc ngập ngừng do dự cô chỉ biết mỉm cười.
Chỉ là để che giấu bản thân, lúc cười cô tự nhiên nhìn về phía trước, nhưng trước mắt chỉ thấy mọi thứ mơ hồ, sau này khi ốm, lúc nào cũng nhìn chăm chú về một hướng, thực tế là nhìn cũng như không.
Thương Tử Kỳ đứng đó nín thở nhìn cô. Đây Lăng Tiểu Manh, cô biết cô gái này, cô gái cô không bao giờ để tâm đến.
Hai năm trước cô dễ dàng cướp đi Đổng Diệc Lỗi từ tay cô gái như chú chuột nhỏ này, chiến thắng chẳng mất chút sức lực, nên đến cả việc Lăng Tiểu Manh biến mất từ khi nào cũng chẳng mấy để tâm.
Hai năm không gặp, dường như cô gái này chẳng có gì thay đổi, cô ta vẫn rón rén như thế, dáng vẻ như hạt cát, hạt bụi trên mặt đất chẳng ai nhìn ra. Nhưng tại sao trời đất lại đảo lộn, người đàn ông vẫn luôn bên mình lại luyến lưu với người con gái thế này, phẩy tay một cái đã quẳng cô vào nơi cô đơn lạnh lẽo?
Cô không tin, cho dù khi nãy có tận mắt chứng kiến hai người họ quấn quýt bên nhau, cô vẫn không tin!
Cô gái này, nhìn thế nào cũng không đáng để coi trọng, cô ta dựa vào đâu?
Thương Tử Kỳ chẳng phải con nhà quyền thế, nhưng gia đình giàu có, được cha mẹ nhất mực yêu thương, từ trước tới giờ chưa bao giờ phải chịu sự hắt hủi thế này, trong cơn cuồng nộ, cười nhạt thốt ra mấy chữ, “Lăng Tiểu Manh, cô giỏi lắm”.
Thật đúng là… tôi có thế bao giờ. Kể từ lúc ở bên Cố Chính Vinh, Lăng Tiểu Manh đã từng nghĩ rồi sẽ có ngày tương tự thế này xảy đến với mình, thỉnh thoảng nằm mơ cô cũng thấy. Nhưng vì hình tượng của vợ con Cố Chính Vinh quá thuần khiết, thái độ của cô ấy với cô vẫn luôn cổ quái, chẳng có thời gian để tưởng tượng, trong mơ cảnh vợ anh mắng chửi cô là đồ hạ lưu, đê tiện đều rất mơ hồ, gần như chẳng cỏ cách nào tưởng tượng được.
Thật không ngờ những việc mình vốn tưởng tượng sau cùng cũng thành hiện thực, hiện thực thì có thành, nhưng nhân vật chính biến mất, tự dưng lại nảy ra cô Thương Tử Kỳ tám năm trước chẳng có chút liên quan.
Lăng Tiểu Manh toan mở miệng giải thích, lại thấy càng giải thích thì càng đổ thêm dầu vào lửa, chần chừ mất một giây, phía sau có giọng nói sang sảng vọng đến, “Thưa cô, cô đừng nhầm lẫn thế có được không, nhìn cho rõ rồi hẵng nói”.
Là Tô Ngưng, Lăng Tiểu Manh thở hắt ra, quay đầu lại thì thấy mắt Tô Ngưng long lên sòng sọc.
Tô Ngưng chạy tới, nhưng mới chỉ quan sát qua đã thấy tình hình đổi khác, lại là người rất biết tầm quan trọng của việc lấy khí thế làm đầu, nên mấy bước sau cùng cô bước chân chậm dần, bước từng bước vững chắc, lời nói cũng sắc bén hơn mấy phần.
“Cô là ai?” Thương Tử Kỳ cũng chẳng phải vừa, nhất thời tức tối nên có phần mất bình tĩnh. Lúc này bỗng nhiên xuất hiện thêm người lạ, bộ dạng thường thấy lại xuất hiện giọng nói lạnh tanh.
“Tôi? Tôi phải hỏi cô là ai mới đúng! Đến thăm quan à? Nhưng bây giờ triển lãm vẫn chưa mở.” Tô Ngưng vốn nói chuyện nhanh, lúc này càng ngắn gọn, giống như trận gió lạnh thổi qua.
“Triển lãm thì có gì đáng xem? Tôi tới là để coi cô gái “hảo hạng” bị người ta đá một lần nhưng không cam tâm, hai năm sau lại xuất hiện như bóng ma để cướp người đàn ông đó lại, cái đó mới hay, cô có hiểu không?”
T6 Ngưng thấy lờ mờ không hiểu đang suy nghĩ, thì lúc này Đổng Diệc Lỗi đã chạy tới, lông mày nhíu chặt giọng lạnh lùng, “Thương Tử Kỳ, chúng ta ra ngoài nói chuyện”.
Đôi môi Thương Tử Kỳ đỏ chót vều lên như dùng loại son bóng rẻ tiền, thực sự không hợp với gương mặt trang điểm kỹ càng của cô ta. Có thể tưởng tượng một khi lên cơn tức giận, thì dù phấn nền có tốt đến mấy cũng không giữ được cơn thịnh nộ đang bùng cháy.
Tô Ngưng đưa mắt nhìn Thương Tử Kỳ rồi lại nhìn Đổng Diệc Lỗi, bị người ta đá một lần, hai năm sau lại muốn cướp anh ta trở lại… Chẳng có nhẽ nhân vật nam chính từ mồm con mụ điên này chính là người đàn ông đó?
Tô Ngưng gần như đã hiểu, rồi lại thấy thật vô lý, tay chỉ thẳng về phía Đổng Diệc Lỗi.
“Cô nói…anh ta?”
Lăng Tiểu Manh đứng bên cạnh nói: “Tô Ngưng, chúng ta đi thôi”.
“Muốn đi? Bị nói trúng rồi là đòi đi sao? Không muốn người khác biết mình là hạng người đó đúng không?” Thương Tử Kỳ tiếp tục nói.
Tô Ngưng vốn đã định đi, lúc này lại không động đậy, quay đầu nhìn hai người kia một lượt, “Thưa quý cô, loại người này cô thích thì thôi, nhưng đừng tưởng cả thế giới này cũng có con mắt như cô chứ”.
“Vừa rồi tôi tận mắt chứng kiến hai người họ lôi lôi kéo kéo, còn nữa, ở đây đến lượt cô nói chuyện sao?”, Thương Tử Kỳ lại hất hàm, nhìn Tô Ngưng mắt lạnh tanh.
“Tô Ngưng, chúng ta đi thôi.”
“Lôi