Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341248

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1248 lượt.

nhìn sang Bùi Gia Tề, “Muộn thế này rồi còn phiền anh, thật ngại quá”.
Khách sáo vậy, đó là cách nói thường thấy của cô với anh. Lúc tới quán bar, anh phát hiện ra rằng, rõ ràng Tô Ngưng đang tạo cơ hội giúp mình. Khi Lăng Tiểu Manh trông thấy anh ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc, lời nói vẫn rất tinh tường, nếu nói say, Tô Ngưng còn có thể gọi là say chút ít.
Anh đã trông thấy bộ dạng cô khi say khướt, luống cuống sợ hãi, rất đáng yêu, sau vì một cuộc điện thoại mà vội vã bỏ đi, coi anh như vật vô hình.
Bùi Gia Tề mỉm cười, cô gái này chỉ khiến anh nghĩ tới những thứ thật đẹp, thật tĩnh lặng, như làn nước trong xanh, giống cả bức tranh vừa mở cửa là có thể nhìn thấy, luôn ở đó, luôn khiến ta an lòng.
Nhưng như thế chưa đủ, đối với anh thế vẫn là chưa đủ, cô càng cố gói ghém mình thật kỹ, anh lại càng thấy hiếu kỳ, càng muốn mở bung ra để ngắm nhìn cho tường tận.
Anh không vội lái xe, đẩy cửa bước xuống, đi tới phía sau mở cửa xe ra.
Lăng Tiểu Manh không hiểu tại sao, vẫn ngồi bất động, mắt mở to nhìn anh.
“Đồng chí Tiểu Manh”, Bùi Gia Tề mỉm cười, “Tuy tôi rất lấy làm vui mừng được phục vụ cô, nhưng quen nhau đã lâu, thỉnh thoảng cũng phải cho tôi một lần cảm giác mình không toàn chỉ là anh lái xe thôi có được không?”
Anh nói rất thành thật, trước đây mình cũng lái xe, tuy ít khi chở ai, nhưng cũng biết vị trí này thường được dành cho ông chủ, bạn bè, làm gì có chuyện hờ hững như thế?
Thấy Bùi Gia Tề mỉm cười, Lăng Tiểu Manh bắt đầu thấy ngại, ôm túi xuống xe ngoan ngoãn lên ngồi ghế phụ.
Đợi cô ngồi xong, Bùi Gia Tề mới quay người ngồi vào trong ghế lái. Đã muộn lắm rồi, trên đường không có mấy người, anh lái xe từ tốn, chiếc xe chạy với tốc độ ổn định. Một giọng nữ vang lên trong CD lặp đi lặp lại những khúc nhạc liên miên trong một bài hát nước ngoài, hai người không ai nói một lời, âm nhạc làm nền ngược lại càng khiến không gian trong xe thêm tĩnh lặng.
“Cô ấy đang hát gì vậy?” Ngồi phân tích kỹ một hồi cô vẫn không hiểu trong CD là tiếng gì, thêm nữa vì không khí lạnh lẽo dị thường nên cô có phần lúng túng, Lăng Tiểu Manh chỉ mượn chuyện nói cho có.
“Tiếng Tây Ban Nha.” Anh trả lời rất nhanh, “Cô ấy đang hát ‘Xin lỗi, em yêu anh, nhưng em sẽ không quay đầu, sẽ không quay đầu, sẽ không quay đầu’”
Rõ ràng ca từ rất bi thương nhưng anh nói thật nhẹ nhàng thoải mái, lúc lặp lại điệp khúc còn pha chút hài hước, có những người có bản lĩnh đem những lời đau thương nhất nói ra nhẹ như cơn gió thoảng, khiến Lăng Tiểu Manh không nhịn được bật cười, “Thật không? Anh biết tiếng Tây Ban Nha?”.
“Tôi đã ở đó một năm, từng chiêm ngưỡng những tác phẩm của Gaudi [1'>”
Gaudi ư, Lăng Tiểu Manh có phần ngưỡng mộ, cô gật gật đầu, “Tôi cũng thích lắm, có cơ hội nhất định sẽ đến đó chiêm ngưỡng”.
“Tôi cũng rất muốn trở lại đó xem thế nào. Đúng rồi, chẳng phải cô nghỉ việc rồi sao? Triển lãm kết thúc, chúng ta có thể cùng đi.”
Anh nói dễ như không, Lăng Tiểu Manh lại kinh ngạc, “Anh nói cái gì?”.
“Du lịch.” Bùi Gia Tề vốn vẫn tập trung nhìn về phía trước, lúc này quay sang nhìn cô, khẽ mỉm cười, “Đi cùng tôi, Tiểu Manh, em đồng ý không?”.
Lăng Tiểu Manh nắm chặt tay, móng tay cắm sâu trong lòng bàn tay, ban đầu không thấy đau, một lúc san mới có cảm giác nhoi nhói.
Cô biết Bùi Gia Tề có cảm tình với mình, nhưng chẳng ai đối tốt với người khác mà không có điều kiện lại chẳng cần lý do, đương nhiên anh có yêu cầu, nhưng yêu cầu lần này của anh, nếu như trước cô những tưởng mình có thể trả được, thực ra không phải, lần này, cô đến “tưởng” cũng không… Cô không trả được.
Cố Chính Vinh… Chẳng biết tại sao lúc này cô lại nhớ đến anh, nhớ đến lần du lịch duy nhất của họ, thực ra phải gọi là công tác kết hợp du lịch, cô nhấc điện thoại chỉ nghe được hai câu, “Tiểu Manh, sắp xếp hành lý tới sân bay. Còn nữa, máy bay cất cánh lúc năm giờ… Tới Hạ Môn nhớ gọi điện cho anh”.
Anh kéo cô đi ngắm biển, rồi trên đỉnh núi nắm lấy tay cô, dưới ánh trăng anh hỏi: “Em có muốn ở bên anh không?”.
Sự hưởng thụ xa xit biết mấy, trong cuộc đời một cô gái phải mất bao nhiêu thời gian mới có được, rồi cần bao nhiêu thời gian mới có thể chôn vùi và lãng quên?
Bùi Gia Tề vẫn đang lái xe, vẫn đợi câu trả lời, cũng may ngã tư đèn chuyển màu, cuối cùng anh cũng có thời gian để đối diện cô.
Anh nhìn thấy một gương mặt thất thần lạc lõng, ngần ấy năm, đên giờ anh mới hiểu được cảm giác thực sự yêu một người, bởi mỗi một cử chỉ của cô dù là nhỏ nhất cũng nhu làm mềm trái tim anh. Tim đập dồn rồi, Bùi Gia Tề, danh sĩ phi phàm, sùng bái tự nhiên, vạn sự tùy duyên, phút giây này đột nhiên trở thành một chàng trai non nớt bình thường nhất, không giấu được khát vọng… Anh muốn ôm hôn người con gái đang ngồi bên cạnh.
Lăng Tiểu Manh vẫn rất biết đánh giá về mình, cô thấy nói chung cô có thể làm Alice ở xứ sở thần tiên, tất cả mọi thứ trước mắt đều không giống với hiện thực, nhưng vì sinh tồn nên vẫn phải chấp nhận tất cả, đến thời giờ do dự cũng không có.
Alice thì Alice, nhưng trong tim cô luôn lặ