Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341246
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1246 lượt.
i khác.
Cô nghĩ mình vĩnh viễn chẳng có cơ hội nói ra nhưng lời này với Cố Chính Vinh, cô cũng mãi mãi không muốn anh biết được điều này. Đõì với người khác, yêu một người có nghĩa là “Em nhất định phải ở bên anh”, còn đối với cô hoàn toàn ngược lại, yêu một người có nghĩa là phải từ bỏ và rời xa.
Cô lờ mờ đoán được Cố Chính Vinh sẽ làm gì tiếp theo, sẽ có yêu cầu gì với cô, nhưng thế thì làm sao?
Cô mới hai mươi sáu tuổi, mà thấy con tim mình đã như một bà cụ sáu mươi, ngày ngày đứng ở cuối đường nhìn lại, trông thấy những hoan lạc ngắn ngủi trong tình yêu, để rồi sau đó là sự mất mát vô hạn.
Cô bi quan như thế, tuyệt đối không đơn giản chỉ vì một mình Đổng Diệc Lỗi.
Cô không hận người đàn ông đó, bởi vì sớm đã chẳng còn tình cảm, cũng chẳng tội gì mà căm ghét và thù hận, cô cũng không cho rằng tất cả xảy đến với mình trên đường đời đều là vì anh ta.
Con đường này có vô số ngã rẽ, khi lựa chọn rẽ trái hay rẽ phải chẳng ai biết con đường kia sẽ dẫn tới đâu, còn có rất nhiều người không biết rằng một khi đã lựa chọn, thì sẽ chẳng có thể quay đầu lại.
Cô vốn đã từng nghĩ, đi theo con đường Cố Chính Vinh là bởi Đổng Diệc Lỗi, là vì anh dứt khoát ra đi, đoạn tuyệt từ bỏ, nên cô mới thay đổi hướng đi, dần dần bước trên con đường rừng khúc khuỷu chật hẹp.
Nhưng đó không phải sự thật.
Trước đây chỉ cần cô đồng ý, là có thể đi ra, có thể rời xa, có thể rẽ sang một hướng khác ở một ngã rẽ nào đó và tiếp tục thẳng tiến về phía trước, tất cả đều là sự lựa chọn của cô mà thôi, chẳng liên quan tới ai.
Em yêu anh, nên em muốn rời xa anh, không để cho sự ghê tởm làm mất đi những gì đẹp đẽ ta đã có, em chắt chiu từng chút một rồi giấu chặt vào tim, làm thành tấm chăn lụa tuyệt đẹp để những khi cô đơn em đắp lên mình.
Suy nghĩ đó hoàn hảo biết mấy, thời cơ cũng rất tốt, Lăng Tiểu Manh tay ôm ly rượu miệng mỉm cười, nhưng trên mặt lại có cảm giác lạnh toát, một giọt nước rớt trên bàn tay cô, không dám tin cô đưa tay gạt đi, rồi đến giọt thứ hai, thứ ba, lau mãi mà không hết.
Tô Ngưng cũng chưa say, tuy bước đi có phần lảo đảo, chỉ hơi nhức đầu chút ít. Cô đem tất cả quy vào trận đả kích do Lăng Tiểu Manh đem lại.
Cô thích Lăng Tiểu Manh, một sự yêu mến giản đơn, thích vẻ chẳng thiết đôi co với đời, khi cô ấy hăng say miệt mài làm việc, thích tính cách ngoan ngoãn yên tĩnh của cô ấy.
Sau khi biết được quan hệ của cô và Cố Chính Vinh, Tô Ngưng cũng chẳng có bất cứ suy nghĩ nào coi thường cô. Thành phố này phức tạp khó lường, bất cứ khách ngoại lai nào muốn sống được ở đây cũng không phải là điều dễ dàng. Cô đã từng gặp Cố Chính Vinh, người đàn ông rất có sức hấp dẫn, nếu là cô, cô không chắc liệu mình có thể chống đỡ nổi không.
Đây vẫn là xã hội nam quyền, không cần nói cô cũng có thể tưởng tượng được, nếu không có Cố Chính Vinh thì tuyệt đối sẽ không có Lăng Tiểu Manh ngày hôm nay. Nhưng như thế thì làm sao? Anh tình tôi nguyện, trao đổi công bằng có vậy mà thôi.
Cô cũng đồng tình với quyết định rời xa Cố Chính Vinh của Lăng Tiểu Manh, người thứ ba sau cùng cũng không phải là một từ tốt đẹp. Huống hồ Lăng Tiểu manh còn rất trẻ, hoàn toàn có thể tìm được một người tốt hơn, như Bùi Gia Tề chẳng hạn.
Khi nãy trước khi Lăng Tiểu Manh nói ra từ “yêu”, Tô Ngưng hoàn toàn có thể đồng cảm với cô, hoàn toàn hiểu được. Thế nhưng cô ấy lại nói là yêu? Vậy thì không giống nhau, làm sao cô ấy có thể còn yêu người đàn ông đã bị chính mình bỏ lại đằng sau? Cái đó là hướng về phía trước ư? Đó là sỉ nhục vào những triết lý trên đời hòng hướng con người về phía trước đấy chứ?
Tô Ngưng đứng trước gương vốc nước lạnh rửa mặt, cảm thấy khá hơn nhiều, làn nước mát lạnh không khiến cô bớt kinh hãi và bàng hoàng, ngược lại khiến ngọn lửa trong tim cô bùng lên dữ dội.
Tô Ngưng rút điện thoại ra gọi điện, mãi lâu sau đầu dây bên kia mới có người nghe máy, không gian thật yên tĩnh, như thể đổi phương đang ở một nơi rộng rãi không người, “A lô?”.
“Bùi Gia Tề, giờ anh có rỗi không?”, do đã hạ quyết tâm, giọng nói Tô Ngưng vô cùng chắc chắn.
“Có chuyện gì?”, Bùi Gia Tề vẫn hay tủm tỉm khi nói chuyện, phong thái rất thoải mái.
“Tôi và Tiểu Manh đang uống rượu, cô ấy say rồi tôi cũng uống rất nhiều, chẳng có cách nào đưa cô ấy về nhà anh tới giúp tôi có được không?”
“Say à? Các cô đang ở đâu?” Bên kia trả lời rất dứt khoát, khiến cô liên tưởng tới tuyên ngôn của anh chàng này cách đây không lâu… “Tôi vốn rất có cảm tình với Lăng Tiểu Manh, nói đơn giản một chút, chính là muốn theo đuổi cô ấy, Tô tiểu thư có thế hiểu cho không?”
Ngắt điện thoại, Tô Ngưng bước vội về chỗ, Tiểu Manh, tôi phải cho cô thấy bên cạnh mình còn có một người con trai tốt đến thế nào, đó mới là thứ cô nên trân trọng, yêu Cố Chính Vinh ư? Hãy nhìn về phía trước có được không? Nhìn về phía trước mới đúng là đạo lý.
Tô Ngưng xuống xe trước, trong xe thiếu mất một người, Lăng Tiểu Manh ngồi một mình ớ ghế phía sau sát cửa sổ, nhìn cô lên nhà. Mãi cho tới khi bóng Tô Ngưng khuất dần trong lối đi vào khu nhà, cô mới