Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341261
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1261 lượt.
hân.
Em không muốn ở cùng bên anh
Giận lắm, bàn tay anh lấy hết sức lực. Ban công nhỏ hẹp không đón đủ ánh sáng vào phòng, ánh trăng chỉ chiếu được một góc nhỏ hình bán nguyệt. Anh kéo cô tới nơi có chút ánh sáng ấy, hai tay ôm lấy mặt cô. Ánh trăng chiếu lên làn da trắng ngần, mắt nhắm thậl chặt, hàng mi run rẩy, nước mắt lăn dài, mỗì một giọt đều trong suốt như pha lê, rơi trên đôi má cô, chạm vào trái tim anh, nặnq trĩu.
Cô không yêu anh! Tất cả nhũng gì anh làm là vì cái gì? Cho dù cô có ở lại bên anh thì sao? Cô không yêu anh!
Quá muộn, thang máy đã ngừng hoạt động, Lăng Tiểu Manh đi bộ lên gác. Cầu thang của khu nhà cũ thiết kế theo hình xoắn ốc, hết vòng này tới vòng khác như không có điểm dừng. Đường lên gác có lắp đèn cảm ứng, nhưng bước chân cô quá nhẹ, cũng có thể những chiếc đèn này đã hỏng từ lâu, chưa bao giờ thấy sáng, cô đã quen với việc bám vào tay vịn trong đêm tối lần tìm cửa nhà mình.
Rồi tất cả chết lặng, còn cô giật mình tỉnh giấc, co rúm người trên một góc giường, bên cạnh trống trải mênh mông, nước mắt cô lăn dài trên má.
Thật không bình thường, giống như thật mà còn dài, lặp đi lặp lại, giấc mơ miên man không dứt, giờ đến cả nghe điện thoại cũng bắt đầu có ảo giác, ảo giác rằng anh đã trở về, anh đang kề bên.
Cô cầm điện thoại không trả lời, đầu dây bên kia cũng không có tiếng nói, tất cả đều im lặng, có thể nghe thấy rõ hơi thở của cả hai.
Căn nhà gần phố, quá yên lặng, trong không gian này thính giác dường như được khuếch đại gấp bội, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng có tiếng xe lướt qua, trong điện thoại dường như cũng có cộng hưởng.
Đột nhiên nhận ra đây không phải cộng hưởng, cô bỏ điện thoại xuống chạy ra ngoài ban công, nhìn xuống phía dưới chỉ thấy một màu tối đen, cảm giác sâu hun hút như xoáy nước.
Ngay dưới xoáy nước có một chiếc xe quen thuộc, lặng lẽ hòa mình trong đêm, đèn trong xe có mở, vàng vọt mông lung, và cả người đàn ông tay cằm điện thoại lặng lẽ đứng bèn, mấy phút sau, như thể nhận ra cô đang nhìn mình, anh ngẩng đầu nhìn lại.
Sao lại có thể? Nhất định là cô đang mơ!
Lăng Tiểu Manh thấy mình như cô gái nguyên sơ trong thế giới hoang dại, đến cả trong mơ cũng tâm niệm về đàn ông, thật hổ thẹn.
Cơ thể muốn trốn chạy, lý trí lại khiến cô cố chấp đứng bất động tại chỗ. Cô run rẩy đứng trên ban công nhỏ hẹp, dưới nhà đèn trong xe đã tắt, rồi cửa xe đóng lại một tiếng chắc nịch.
Lăng Tiểu Manh cúi đầu chạy vào trong nhà, chạy vội quá khiến chân vấp phải bậc thềm, ngã nhào xuống đất, sàn gỗ cứng đơ lạnh băng, cả người cô đau ê ẩm.
Đứng dậy định chạy tiếp nhưng không nổi, cô bám vào chiếc sô pha bên cạnh mà không thốt nên lời, nhưng trong đầu chẳng còn ý nghĩ nào khác, cô tiếp tục lê người ra phía cửa, lúc kéo cửa cô nghe thấy tiếng bước chân phía cầu thang.
Không nhanh cũng không nặng nề lắm, nhưng cô nghe như tiếng vó ngựa truy phong, tim đập loạn nhịp.
Trước nay không thế này bao giờ, tiếng bước chân ấy cô đã quá quen, trước kia khi ngủ một mình trong phòng, nửa đêm cửa mở, rồi cầu thang vọng lại tiếng bước chân, không nhanh cũng không cố ý bước nhẹ, biết đó là ai, nên chẳng bao giờ cô thấy bất an, cứ thế quay người ngủ tiếp.
Nhưng gờ đây cô chỉ muốn chạy thật nhanh, trong phòng là đường cụt, cô phải chạy ra ngoài, đầu gối đau buốt, tiếng bước chân vẫn tiếp tục, tay để trên tay nắm cửa, đột nhiên cô thấy mình thật chẳng còn sáng suốt.
Chạy?
Cô còn có thể chạy đi đâu?
Một người đàn ông tới tìm một người con gái, nhất là người đàn ông như Cố Chính Vinh, cô còn có thể chạy đi đâu được chứ?
Như người ngủ mê, xung quanh lặng ngắt như tờ, đến tiếng xe đêm ngoài cửa sổ cũng chẳng còn.
Lăng Tiểu Manh bắt đầu thấy sợ, đầu óc trống rỗng, cô men theo cầu thang chạy xuống, chẳng còn màng tới vết thương đang đau nữa.
Trên đường về nhà, Bùi Gia Tề nhận được điện thoại của Tô Ngưng, vẫn giọng nói nhanh như gió, trước đó còn xin lỗi, “Thật ngại quá, muộn thế này rồi còn gọi điện cho anh. Tiểu Manh đâu?”.
Cái cô Tô Ngưng này đúng là coi Tiểu Manh hệt như bảo bối. Bùi Gia Tề mỉm cười đáp:
“Yên tâm, tôi đã đưa cô ấy về đến nhà an toàn rồi, một sợi tóc cũng không mất đâu.”
“Chỉ đưa về đến nhà thôi á?”, giọng Tô Ngưng có vẻ khó chấp nhận.
“Thế cô muốn thế nào?”
“Này, anh thực sự không hiểu hay giả vờ ngốc nghếch thế hả? Chẳng phải anh nói muốn theo đuổi cô ấy sao? Tôi đã tạo cho anh cơ hội, sao anh còn không lao tới?”
“Lao tới?”
Bùi Gia Tề suýt chút nữa thì phì cười, giới nghệ thuật rất thoáng, chuyện nam nữ tan hợp xưa nay rất tự do, đến đến đi đi rất nhẹ nhàng, có cảm giác tự nhiên ở bên nhau, nên anh ít khi nói chuyện với con gái về kinh nghiệm này. Nghe xong mấy lời này của Tô Ngưng, anh cười đến chảy nước mắt, không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Đương nhiên rồi, Tiểu Manh như thế, anh không chủ động thì biết đến bao giờ cô ấy mới chịu nhận lời hả? Tú tài sợ tướng cướp, thục nữ sợ lưu manh, cơ hội tốt thế này, sao không