Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341245

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1245 lượt.

lôi kéo kéo? Tôi thấy khi nãy cô hoa mắt thì có! Nếu không chẳng may đúng lúc nhìn thấy Đổng tiên sinh động tay động chân với Tiểu Manh chúng tôi, người khác thì tôi cũng chẳng nói gì, nhưng anh ta sao? Đừng làm người ta chết cười chứ!”
“Cô nói ai động tay động chân? Nói chuyện phải biết chú ý chút, đừng sỉ nhục người khác.”
Khi nãy còn căm hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng lúc này đột nhiên Thương Tử Kỳ như con thú bị tấn công liền xù lông, vùng lên dữ dội.
Tô Ngưng lắc đầu, quay sang thở dài, “Tiểu Manh, thực sự phải để họ trông thấy người đàn ông theo đuổi cậu ở đẳng cấp nào, nếu không lại huênh hoang tới nực cười thế kia”.
“Đừng có đùa, nếu có người muốn cô ta, cô ta còn tự mình chạy đi cướp người yêu cũ về làm gì?”
Vốn đã định đi, nghe câu đó cả Lăng Tiểu Manh và Tô Ngưng đều quay đầu lại, vẻ mặt thay đổi hoàn toàn.
Lăng Tiểu Manh còn khá kín đáo, những lời Tô Ngưng nói khi nãy cô không thật đồng tình, vốn định lặng lẽ ra ngoài rồi mới nói chuyện với Tô Ngưng, giờ đây khi nghe thấy những lời này của Thương Tử Kỳ cô thực sự không thể tin nổi, nhìn cô ta đầy vẻ kinh ngạc.
Tô Ngưng khá thẳng thắn, trong bụng nghĩ thế nào đã hiện rõ trên mặt, đúng ba chữ: Đồ ngu xuẩn!
Làm người có thể đề cao bản thân, có thể coi mình là trung tâm, nhưng cũng không thể huênh hoang tới mức này chứ? Có thể coi đây là nguyên nhân khiến cô ta và Đổng Diệc Lỗi có thể ở cùng nhau, hai người này rõ ràng quá hợp!
Sau cùng Thương Tử Kỳ bị Đổng Diệc Lỗi kéo đi. Tô Ngưng không nhịn được, gườm gườm nhìn theo bóng người họ, Lăng Tiểu Manh đứng bên cạnh đang định mở miệng nói liền bị cô chặn lại, “Đừng nói nữa Tiểu Manh chẳng phải thời trẻ tuổi bồng bột gặp phải thằng khốn sao? Phụ nữ chúng ta phải hướng vể phía trước”.
chút, nói thực cô không biết tại sao Tô Ngưng lại kích động tới vậy. Hai người họ thực sự gần đây rất hợp nhau, nhưng Tô Ngưng là cô gái lớn lên ở thành phố, theo lý mà nói cho dù có muốn bênh vực kẻ yếu như cô thì cũng không thể qua mặt với người trong giới mình thường hay gặp.
“Nhìn tôi làm cái gì? Làm việc làm việc.” Chẳng để tâm cô đang nghĩ điều gì, Tô Ngưng giơ tay xem đồng hồ, roi tiếp tục hùng hổ bước đi.






Đừng nói với anh, tôi yêu anh
Lăng Tiểu Manh nhìn lên mặt bàn, ánh nến lung linh có thể do thứ ánh sáng mập mờ này đem lại ảo giác, đôi mắt ấy như mặt nước lăn tăn gợn sóng trong gió, những gợn sóng khẽ chuyển động. Tô Ngưng nghĩ chắc chắn là ảo giác, rõ ràng Lăng Tiểu Manh đang mỉm cười, nhưng cô lại thấy như đang khóc.
“Không phải, Tô Ngưng, tôi yêu anh ấy.”

Ra khỏi trung tâm triển lãm rồi lại tới phòng chế tác, triển lãm sắp khai mạc, còn biết bao nhiêu thứ phải làm, tuy đã nghĩ kỹ là phải bức cung, nhưng sau cùng Tô Ngưng vẫn không tính tới chuyện phát triển thêm câu chuyện.
“Cô không muôn nói? Vậy để tôi đoán nhé, là bạn học phải không? Thanh mai trúc mã đúng không?”
Có phần bất ngờ, hai tay Lăng Tiểu Manh tóm lấy ly rượu, cô cười miễn cưỡng, “Làm sao cô biết? Chuyện từ lâu lắm rồi”.
“Lâu là bao nhiêu lâu?”, Tô Ngưng hỏi rất thẳng thắn.
Trước giờ chưa từng nói với ai về chuyện này, Lăng Tiểu Manh chỉ thuận miệng trả lời, “Tám năm. Nhưng sau này anh ta cùng Thương Tử Kỳ ra nước ngoài, đã hai năm rồi chúng tôi không gặp nhau”.
“Tám năm. Lâu thế kia à!” Tô Ngưng hít một hơi, ánh mắt có phần nể phục, “Tiểu Manh, cô lợi hại hơn tôi, mối tình đầu của tôi là từ hồi học đại học, mới bốn năm”.
Thế mà cũng so sánh được sao? Lăng Tiểu Manh chẳng còn gì để nói.
Tô Ngưng tiếp tục hỏi, “Vậy cô gái đó chính là Thương Tử Kỳ?”.
“Đúng.” Trả lời đúng một câu ngắn gọn, đối với chuyện xảy ra sau đó, thực sự Lăng Tiểu Manh không nắm rõ, cũng chẳng muốn biết thêm.
“Người đàn ông đó vì Thương Tử Kỳ mà chia tay với cô? Vậy thì buồn cười thật?” Nhớ lại Thương Tử Kỳ, Tô Ngưng vẫn xì mũi khinh bi.
“Tại sao lại chia tay?”
“Tôi cũng không nhớ. Chẳng có ai liên quan, nên không muốn nhớ quá nhiều.”
“Lừa đảo.” Tô Ngưng uống rượu rất nhanh, chớp mắt cốc rượu đã cạn tới đáy, lúc này nằm bò ra bàn, tay chống cằm mắt nhìn cô, bóng hắt trên mặt bàn dưới ánh nến dao động không ngừng, rồi đột ngột nói ra đúng hai từ.
Lăng Tiểu Manh cũng không giống như trước dễ dàng bị vẻ mặt này làm cho giật mình, mà trả lời một cách hết sức nhẹ nhàng và chắc chắn: “Thật mà, tôi đã quên rồi”.
Tô Ngưng lại thấy kinh ngạc, nhìn Lăng Tiểu Manh rồi lặng yên một lúc.
Cô thấy người con gái trước mặt mình đã thay đổi, tuy vẫn là Lăng Tiểu Manh, cô gái nhỏ bé đơn giản mộc mạc, ăn mặc thoải mái tùy tiện, nói chuyện thỏ thẻ, nhẹ nhàng, nhưng mấy ngày nay có một điều gì đó rất khó hình dung, không mấy rõ rệt nằm tận sâu trong vẻ ngoài lặng thinh của cô ấy, giờ theo thời gian đã dần dần lộ ra.
Tô Ngưng biết hôm nay mình có phần mất kiểm soát, thực ra cảnh tượng Đổng Diệc Lỗi và Thương Tử Kỳ xuất hiện khiến cô thấy như đã từng gặp ở đâu đó, khiến cô nhớ lại quá khứ đã qua của mình, nhớ lại mối tình đầu, nhớ