XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Nhật Ký Chạy Trốn Tình Yêu

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341243

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1243 lượt.

lại một người đàn ông khác.
Mối tình đầu của cô là ánh mặt trời lung linh xuyên qua những tán lá trải dài trên con đường thời đại học, là những lần dạo chơi miên man trên sân vận động sau buổi vũ hội, là mười đầu ngón tay ấm nóng lồng vào nhau, và cả nụ hôn đầu khi hai đôi môi run rẩy chạm vào nhau trong khu rừng nhỏ.
Cô là người Tứ Xuyên, tính tình nóng nảy, không phải là cô gái sinh ra lớn lên ở thành phố này, hồi đầu mới tới đây cũng chỉ vì người đàn ông đó. Đây là quê hương anh, là nơi anh sinh ra và trưởng thành.
Sau khi tốt nghiệp, cô nghĩ mọi cách để được đến đây, một năm sau vất vả khổ cực lắm mới tìm được công việc ở nơi này, vui mừng hân hoan rằng mình có thể tới đoàn tụ cùng anh. Thế nhưng người đàn ông mới chỉ một năm còn nắm lấy đôi tay cô mà thề thốt, lúc gặp lại vẻ mặt bứt rứt, cũng chẳng có ý đưa cô về nhà, tìm đại một nhà nghỉ sơ sài nhất cho cô.
Bỗng nhiên cô thấy có gì đó không bình thường, nhưng người con gái nóng nảy dũng cảm này, trước mặt người đàn ông mình yêu giống như một đứa trẻ sơ không chút sức lực. Cô không muốn hỏi, cũng không muốn nghe thấy câu trả lời không giống như trong tưởng tượng. Cả thế giới có thể nói dối cô, thế nhưng người nầy thì không thể, cô cũng không tin anh đã lừa dối mình.
Cho dù suy nghĩ mềm yếu có mù quáng đến đâu, thì cũng sẽ sớm tan vỡ. Khi một cô gái khác nổi giận đùng đùng tìm tới tận cửa, hơn thế còn vứt vào mặt cô tờ chứng nhận kết hôn. Cô bị nện một cú rất mạnh không hề phòng vệ, cảm giác thất bại thảm hại, trái tim tan nát, đến sức để cúi đầu cũng không có, nếu không muốn nói là quỳ xuống để nhặt.
Nhiều năm qua, cảm giác thê thảm đó những tưởng đã sớm quên, nhưng hôm nay khi nhìn thấy sự xuất hiện của Thương Tử Kỳ, mọi thứ lại ùa về hiện lên trước mắt không thiếu chi tiết nào.
Khi ấy, người đàn ông cô yêu ở đâu? Giờ nghĩ lại thấy thật nực cười, chỉ trong có một năm, khi cô bận rộn tối ngày, chỉ vì muốn có những ngày sớm được đoàn tụ cùng anh ta, còn anh ta đi nghỉ, vui sướng hân hoan kết hôn cùng người khác, dễ dàng lấy sự sống chết bên nhau đặt vào tay một người hoàn toàn khác.
Làm gì có cái gọi là sống chết bên nhau? Đối với họ mà nói, ở cùng ai cũng như nhau mà thôi, vẫn một nụ cười, vẫn một giao hoan, vẫn một cuộc sống!
Lăng Tiểu Manh ngồi bên lặng im lắng nghe, lúc này khẽ đặt tay lên tay cô, “Không sao, chẳng phải cô nói phải hướng về phía trước sao?”.
Bên tai là tiếng nhạc du dương, Tô Ngưng thấy mình uống khá nhiều, lơ mơ nhìn thấy ánh mắt của Tiểu Manh, rõ ràng đang nhìn, lại thấy như không thể trở về với thực tại, như một chú cá đang bơi lạc trong hồ nước mênh mông vô tận.
“Đương nhiên phải hướng về phía trước.” Tô Ngưng nghiến răng tay nắm chặt căm giận nói, “Anh ta tưởng tôi không có cách ư? Chẳng còn ai dựa dẫm chỉ có thể khăn gói ra đi? Không bao giờ! Tôi phải thành công, phải sống tốt, phải sống tốt hơn anh ta nhiều lần, để anh ta tự thấy hổ thẹn, để anh ta cả đời phải hối hận”.
“Tôi không nghĩ nhiều đến thế, nhưng tôi phải làm một nhà thiết kế nội thất thật giỏi, phải thực hiện ước mơ, phải tiếp tục được vẽ”, thu ánh mắt lại, Lăng Tiểu Manh gật đầu khẳng định.
“Tôi không giống cô, tôi chỉ có một mình, cũng không muốn ở cùng người khác.” Tô Ngưng lắc đầu, “Cô hấp dẫn đến thế, lúc nào cũng có người yêu mến, rời xa Cố Chính Vinh, lại có Bùi Gia Tề, Tiểu Manh, tôi không giống như cô.”
Tô Ngưng thấy đau lòng, nói xong bên cạnh không một tiếng động, cảm thấy như mình vừa nói linh tinh điều gì Tô Ngưng ngẩng đầu định xin lỗi.
Lăng Tiểu Manh vẫn lặng lẽ ngồi đó, trước mặt cô dáng vẻ không thay đổi, hai tay ôm ly rượu, mặt cúi gầm, thấy cô ngẩng đầu mới nhìn lại, thậm chí còn mỉm cười.
“Xin lỗi, tôi không nên nhắc đến Cố Chính Vinh, cô chưa từng yêu anh ấy, hơn nữa cũng đã rời xa người đàn ông này. Rời bỏ là tốt, nhìn về phía trước, đàn ông tốt còn nhiều lắm.”
Lăng Tiểu Manh nhìn lên mặt bàn, ánh nến lung linh giữa hai người họ, có thể do thứ ánh sáng mập mờ này đem lại ảo giác, đôi mắt ấy như mặt nước lăn tăn trong gió, những gợn sóng khẽ chuyển động. Tô Ngưng nghĩ chắc chắn là ảo giác, rõ ràng Lăng Tiểu Manh đang mỉm cười, nhưng cô lại thấy như đang khóc.
“Không phải, Tô Ngưng, tôi yêu anh ấy.”
Câu trả lời không hề mong đợi, còn chưa kịp xác định khi nãy liệu có phải ảo giác, Tô Ngưng đã kinh động tới mức há mồm bất động.
Thấy Tô Ngưng kinh hãi đứng dậy ra phòng vệ sinh, Lăng Tiểu Manh ngồi yên tại chỗ, ngón tay thon dài mân mê ly rượu trong tay, ly rượu nặng trịch, làm bằng pha lê, thứ nước nhạt màu bên trong không ngừng sóng sánh, phản chiếu ánh nến bập bùng không thôi, thiên biến vạn hóa.
Chỉ uống bia, cô không uống được rượu mạnh, cũng chưa say, tới lúc này cô vẫn rất tỉnh táo, nên biết rõ minh đang nói và đã nói những gì.
Tôi yêu anh ấy, sau khi nói được những từ ấy cô thấy thật nhẹ nhõm, giống như trong tim cô cất giấu một nhân vật cực kỳ bí mật, cẩn thận rón rén sống cùng bí mật này cả một đời, đến lúc hấp hối mới có cơ hội giải thoát, nói ra thật nhanh trước mặt ngườ