Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
iệt danh tôi đặt cho anh ta. Sao thế? Nghe không hay à?
- Biệt danh ư?
Cái miệng bé xíu của con hổ nhỏ trề ra, chất giọng trẻ ron lanh lảnh của hắn mang theo thứ cảm xúc phức tạp như sự tiếp xúc giữa đá và lửa, vừa nóng bỏng như lửa, lại vừa lạnh lùng như băng khiến tôi thấy hoang mang.
Ngưu Bôn còn tỏ ra hoang mang hơn, anh ta vặn vặn ngón tay khiến tôi hoa cả mắt.
Nhìn hai anh chàng có địa vị bình đẳng trong giới thần tiên, tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ vô cùng vô liêm sỉ và cực kỳ xấu xa.
Tôi đứng lên, đến trước mặt Ngưu Bôn hỏi một cách nghiêm túc:
- Anh đã đánh nhau với anh ta bao giờ chưa?
Ngưu Bôn sững người, đáp:
- Chưa...
- Vậy nếu hai người đánh nhau, liệu ai thắng, ai thua?
Anh ta lại sững người:
- Trong mười hai bộ tộc chúng tôi, mỗi bộ tộc đều có thế mạnh riêng. Nếu so sánh mạnh yếu thì có lẽ kết quả là ngang bằng nhau.
Tôi tỏ vẻ hài lòng với câu trả lời này:
- Cũng có nghĩa là công phu pháp thuật, bùa chú gì đó của hổ cũng không làm gì được loài trâu các anh đúng không?
Anh ta thẫn thờ gật đầu.
Tứ Ngưu ơi là Tứ Ngưu, điều này cũng chẳng thể trách tôi được, vẻ ngốc nghếch bẩm sinh của anh thực sự rất lôi cuốn.
Tôi quan sát cặp môi mỏng, ướt, đỏ chót mím hờ của Ngưu Bôn, ước lượng khoảng cách một chút, sau đó hai tay quấn lấy cái eo mảnh mai của anh ta, lấy đà bật lên, chuẩn bị cho một cái cưỡng hôn đầy hoang dại.
Tôi quyết không cam lòng từ giờ trở đi không thể hôn Trương Thần được nữa, nhưng tôi cũng chẳng dám mạo hiểm thử. Ai biết được sức sát thương mà thần tiên có thể gây ra cho loài người mạnh mẽ đến mức nào. Ngộ nhỡ anh chàng kính cận có mệnh hệ gì thì tim tôi sẽ đau lắm. Tuy nhiên, có thể lấy Ngưu Bôn ra làm thí nghiệm, dù sao họ cùng thuộc thần giới, chắc không có hậu quả gì nghiêm trọng.
Vậy nên chàng trâu xinh trai hãy chấp nhận lần thử nghiệm này nhé.
Động tác của tôi rất nhanh, tất cả các hành động gộp lại không mất đến một giây, do đó, vào lúc không phẩy chín giây, cũng là lúc tôi chỉ còn cách không phẩy không một centimet nữa là có thể môi chạm môi với Ngưu Bôn thì biến cố đã xảy ra.
Người trần mắt thịt là tôi không sao hiểu được tình hình cụ thể là như thế nào, chỉ cảm giác trước mặt là một mảng màu trắng, rồi một mảng màu đen kèm theo những tiếng rền vang. Sau đó, tôi như thể đâm vào một quả bóng bay lớn, bị bật lại khiến cả người không tự chủ được, cứ lơ lửng trên không. Dù hoảng loạn nhưng tôi vẫn tranh thủ liếc mắt nhìn, ánh sáng trắng biến thành một con hổ, ánh sáng đen hóa thành một con trâu. Cả hai con vật vừa chạm vào nhau đã biến mất trong nháy mắt.
Chờ đến lúc mông tôi hướng ra sau trong tư thế ngỗng trời hạ cánh, nhào xuống đất, mọi cảnh tượng và âm thanh đã không còn, không khí trong phòng yên ắng, hiền hòa.
Ngưu Bôn vẫn đứng yên, Thương Ngô vẫn ngồi ở chỗ ban đầu, chỉ có vị trí và tư thế của tôi là thay đổi.
Tôi đau đớn, xuýt xoa, khó khăn lắm mới bò dậy được, sau đó lồng lộn nói:
- Đồ con hổ chết tiệt, đồ thần tiên trời đánh, ỷ vào việc pháp luật không quản được nên anh làm ra cái vết hôn vớ vẩn để mượn dao giết người hả? May mà đối tượng lần này là Tứ Ngưu, nếu là người khác, liệu có sống sót nổi không? Anh làm thần bảo hộ đến để bảo vệ loài người như thế sao?
Thương Ngô mím chặt môi nhìn tôi, lặng lẽ không nói năng gì.
Tôi càng tỏ ra tức tối hơn:
- Hôm nay, tôi nói rõ cho anh biết, bất luận anh có dùng phép thuật gì, tôi thích ai thì tôi sẽ vẫn thích người đó, tôi yêu ai tôi sẽ vẫn yêu người đó, có bản lĩnh thì anh giết chết người ta đi, cùng lắm tôi sẽ lại đầu thai đi tìm người đó.
- Em tưởng ta sẽ lại để em nhập vào luân hồi sao? - Thương Ngô chậm rãi đứng lên, khuôn mặt lạnh lùng, tay chắp sau lưng đi đến trước mặt tôi: - Em tưởng rằng, cứ coi như là có kiếp sau, bọn em vẫn có thể được gặp nhau sao? Tiểu Tường, em đừng ép ta thực sự gây nên chuyện.
Đầu hắn chỉ cao đến eo tôi nhưng nhìn ánh mắt ngước lên của hắn, tôi thật sự thấy sợ.
Kể ra cũng đúng, không tính sự chênh lệch về sức mạnh giữa thần và người, chỉ cần dựa vào khí chất chúa tể sơn lâm của hắn thôi, tôi đã sợ mất mật rồi.
Nếu ai không tin thì cứ thử chạy vào lồng cọp trong vườn bách thú, thử tiếp xúc thân mật với những con hổ đã được thuần hóa hiền lành xem sao, ai mà không thấy sợ thì tôi sẽ mang họ người đây...
Sợ thì có sợ nhưng tôi vẫn không nguôi giận, chỉ có điều, cơn tức giận bộc phát giờ đã chuyển thành nỗi ấm ức.
Lúc này, rốt cuộc đối tượng cưỡng hôn của tôi cũng có động tĩnh.
Ngưu Bôn vừa cử động ngón tay, vừa sợ hãi nói:
- May mà tôi đã sớm chuẩn bị, không thì trong lúc rối trí, khó mà đỡ được đòn ban nãy.
Nhìn dáng vẻ của Ngưu Bôn, tôi chợt nghĩ đến một hình ảnh, trước khi ra đòn, trâu thường thích dùng chân trước cào đất, ra sức cào. Vậy nên, trước đó anh chàng này liên tục vặn tay, không phải do căng thẳng mà là vì đoán trước được con hổ sẽ nổi cơn ghen và ra oai nên khởi động làm nóng cơ thể trước...
Con trâu đen do ánh sáng đen hóa thành mà tôi nhìn thấy ban nãy phải chăng chính