Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341732

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1732 lượt.

dìu Thương Ngô lảo đảo tiến vào.
Tửu lượng của bố tôi rất khá, ông gần như không có đối thủ. Đôi lúc tôi còn nghi ngờ rằng có khi bố từng là người làm rượu trên thiên đình, vì uống trộm rượu nên bị đày xuống trần gian.
Nhưng dù có gặp phải tiên tửu thật, Thương Ngô chắc cũng không say đến thất thểu thế này, vì theo tính khí của hắn, cùng lắm là không uống.
Có thể vì trước mặt bố tôi, nên hắn thực sự vô cùng nể nang...
Tôi nhìn dáng vẻ đứng không vững của Thương Ngô, thở than:
- Bố và anh ta uống nhiều không?
- Không nhiều. Bố uống nửa lít, cậu ta uống một lít. Không phải là bố cố ý ép uổng, mà cậu ta tự nói bố là bề trên, cậu ta rất tôn trọng, nên cạn chén trước.
Như rảnh rỗi không có việc gì làm, bố đặt Thương Ngô lên ghế sofa rồi cười như Di Lặc nói:
- Bố tưởng cậu chàng này tửu lượng cao, ai dè mới uống hai hớp đã đổ rồi, nhưng cậu ta rất phong độ, kiên quyết uống cạn hai chai.
Lúc này, mặt Thương Ngô phừng phừng như quả táo đỏ, nghe thấy giọng nói nên gượng dậy, không ngờ hắn vẫn có thể thốt ra những ngôn từ rõ ràng, lịch thiệp:
- Phận con cháu tửu lượng không tốt, mong bác lượng thứ. Lần sau, cháu nhất định sẽ chuyện trò vui vẻ say sưa cùng bác.
Trước những lời nói văn hoa trôi chảy của hắn, bố tôi cười phá lên. Ông đập tay vào bả vai hắn, khiến hắn đang ngồi xiêu vẹo liền đổ nhào xuống. Tiếp đó, bố quay sang tôi, cười khà khà nói:
- Chàng trai này không tồi. Quả nhiên không hổ danh con gái bố, rất biết chọn người!
May mà Thương Ngô không kháng cự được men rượu nên đã lơ mơ ngủ rồi, không thì chẳng biết hắn sẽ vênh váo đến mức nào.
Tôi không kìm được cơn tức giận, gằn giọng:
- Bố và mẹ thật không hổ một cặp, đến lời nói cũng giống hệt nhau. Chẳng phải trước đây bố luôn hô hào là phải tìm cho bố một anh chàng nghìn ly không say sao? Hơn nữa, còn phải cùng bố nuốt mây nhả khói1 mới được. Anh ta đâu có đáp ứng được yêu cầu đó.
1 Ý là hút thuốc lá.
- Con thì hiểu cái gì? - Một lần nữa, về mặt ngôn ngữ, bố và mẹ lại giống hệt nhau: - Lúc uống rượu, hút thuốc chính là khi có thể nhìn thấy rõ nhất phẩm chất của một người đàn ông. Cậu chàng này không rành cả hút thuốc lẫn uống rượu, nhưng dù ho đến nỗi nước mắt nước mũi giàn giụa, say đến nỗi đi lại liêu xiêu, cũng không có chút nào ăn nói hàm hồ.
Bố vừa nói vừa đưa tay ra vỗ vỗ má tôi, về mặt động tác cũng không khác gì mẹ:
- Con gái ngốc nghếch ơi, người ta làm như vậy là vì cái gì? Hơn nữa, đàn ông không hút thuốc, không uống rượu thì có gì là không tốt? Rốt cuộc chỉ thỉnh thoảng mới làm bạn rượu, bạn thuốc của ta thôi. Có thể khỏe mạnh đi cùng con trên suốt quãng đường đời mới là quan trọng nhất.
Thoáng cái đã nâng cấp thành chuyện một đời rồi.
Tôi hoàn toàn bất lực, nói:
- Bố nghĩ xa quá rồi. Bố chưa hỏi xem anh ta làm gì. Bố không sợ anh ta là ăn mày, kẻ trộm hay kẻ cắp sao?
Lúc này, mẹ tôi kéo vali lại, phát vào gáy tôi một cái, nói:
- Bố mẹ không quan tâm cậu ta làm gì, chỉ cần cậu ta thật lòng với con là được. Hơn nữa, ngôn từ, cử chỉ của tên nhóc này, nhìn qua là biết được giáo dục tử tế. Về phương diện khí chất cũng không tồi, như thế còn kém cỏi gì nữa?
Bố tôi đỡ lấy vali nói:
- Nếu như không lọt được vào mắt của bố mẹ, con tưởng cậu ta sau khi đi với bố rồi có thể chân tay đầy đủ trở về sao?
Tôi chẳng còn biết nói gì.
Sau khi ở chỗ tôi hai tiếng bốn mươi phút, bố mẹ vội đi cho kịp chuyến tàu.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, Thương Ngô đã uống hai chai rượu trắng, hút một bao thuốc, chinh phục được ông bố luôn coi trọng nội tâm của tôi. Còn nữa, ngay lần gặp đầu tiên, mẹ tôi đã nhìn thấy hết hoàn toàn con người hắn, sau đó cộng thêm sự giả vờ rất thích hợp, hắn đã chinh phục bà mẹ vốn chỉ nhìn nhận biểu hiện bên ngoài. Thật không phục không được.
Sau khi tiễn bố mẹ về, tôi thấy Thương Ngô đang nằm ngủ ngon lành trên ghế sofa. Khuôn mặt đỏ hồng của hắn trông thật đáng yêu.
Tôi rón rén đến bên cạnh, ngồi xổm xuống quan sát thật kỹ. Tôi lẩm bẩm một mình:
- Anh đừng có giống như Bạch nương tử đấy, hễ uống say là hiện nguyên hình. Tàng trữ động vật bảo vệ cấp một của quốc gia là phải ngồi tù...
Chưa dứt lời đã thấy hai mắt luôn nhắm nghiền của hắn mở to, nhìn thẳng, tôi giật nảy mình.
- Con yêu...
-... Không được gọi tôi như vậy!
- Con yêu, con yêu, con yêu...
Thương Ngô dùng cái giọng lè nhè nói đi nói lại cách bố mẹ gọi tôi hồi bé rồi cười phá lên.
Tôi nhìn trừng trừng vào mắt hắn quan sát thật kỹ, dù đôi mắt có chút mơ màng nhưng trông vẫn rất tỉnh:
- Anh giả vờ say!
- Ta đâu có... - Hắn hiền lành ngồi dậy: - Ta chưa từng uống rượu nên đã say thật, chỉ có điều vẫn cố gắng giữ cho tinh thần tỉnh táo mà thôi.
- Vậy những lời bố mẹ tôi nói với tôi lúc trước...
Hắn càng tỏ ra vô tội hơn:
- Để không làm phiền đến cuộc nói chuyện của mọi người, ta chỉ có thể giả vờ bất tỉnh nhân sự thôi.
Từ xấu hổ chuyển thành tức giận, nhưng tôi chẳng biết làm cách nào, đành phải đi xử lý túi quà mà bố mẹ mang đến.
Thương Ngô chống ta