Nữ Vương Dã Man Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341737
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1737 lượt.
y lên trán nhìn tôi lục bới, nói:
- Bố mẹ em rất thú vị!
- Đương nhiên rồi.
- Họ đối xử với em thật tốt.
- Nói thừa.
Thương Ngô khẽ mỉm cười rồi thở than:
- Bây giờ ta đã hiểu vì sao em vấn vương thân phận làm người đến thế. Em không muốn rời xa họ đúng không?
Tôi bĩu môi, biểu thị câu hỏi ngớ ngẩn đó không đáng để trả lời.
- Thế nhưng một ngày nào đó họ cũng sẽ chết đi.
Tôi bực dọc:
- Thần tiên cũng phải chết đúng không?
Thương Ngô chỉ cười, đáp lại một câu chả liên quan:
- Tiểu Tường, nếu em muốn làm người thì ta sẽ ở lại nơi này với em.
Tôi có nghe thấy câu nói của hắn, nhưng không sức đâu mà suy nghĩ nhiều, vì trong lúc với tay lên ngăn kéo, tôi thấy có một tấm thiệp mời rơi ra từ cuốn tạp chí cũ.
Trên đó có ghi tên cô dâu và chú rể: Trương Thần - Hạ An Kiệt.
Tôi thẫn thờ cầm tấm thiệp trên tay, theo suy đoán, đây có lẽ là sau khi biết Trương Thần hủy bỏ hôn lễ, tôi đã tiện tay kẹp tấm thiệp vào cuốn tạp chí nào đó. Sau đó lại tiện tay mang nó về nhà, rồi tiện tay vứt nó vào góc nào đó, rồi ban nãy lại tiện tay giở nó ra...
Thế nhưng những điều này không phải là trọng điểm, quan trọng là cô Hạ An Kiệt và Angle Hạ có liên quan đến nhau không?
An Kiệt - Angle...
Nếu như đúng là một người thì thế nào nhỉ?
Đang suy nghĩ đến nỗi muốn treo cổ, đâm đầu vào tường, thì bỗng nghe thấy giọng Thương Ngô khe khẽ:
- Tiểu Tường, ta ngủ một lát, đến trưa gọi ta dậy, chúng ta ra ngoài ăn nhé.
- Ừ!
Sau khi Thương Ngô ngủ rồi, tôi liền chạy vào phòng ngủ mở máy tính ra, vừa lướt web, vừa thẫn thờ.
Trong tình trạng đầu óc trống rỗng, thời gian chạy nhanh như chó dại, đến lúc mắt cay cay tôi mới liếc nhìn đồng hồ hiển thị giờ bên dưới góc phải màn hình. Lúc này đã là mười tám giờ bốn mươi bảy phút.
Tôi đứng dậy vận động tay chân đã tê cứng, đi ra phòng khách, thấy Thương Ngô vẫn đang say giấc, tư thế không hề thay đổi, xem ra hắn thực sự ngủ rất say. Đừng nói là bữa trưa, đến ngay cả bữa tối cũng không cần ăn.
Có lẽ vì cả ngày không vận động nên lúc này tôi cũng không thấy đói, hoặc hễ tâm trạng không vui lại không muốn ăn.
Đang định chuẩn bị quay về phòng suy nghĩ tiếp thì nhờ ánh sáng lờ mờ chiếu qua ô cửa sổ, tôi thoáng thấy sắc mặt Thương Ngô có gì đó không bình thường.
Bật đèn lên, hình ảnh trước mắt khiến tôi sợ hãi.
Thương Ngô đang nằm thẳng đơ trên ghế sofa, mồ hôi túa ra khắp mặt và đầu, hai vai co lại, môi trắng bệch như thể đang phải chịu đựng sự đày đọa đau đớn. Theo kinh nghiệm của tôi, tình trạng này chắc chắn không phải do say rượu.
Chẳng lẽ là bị sốt?
Tôi lay lay nhưng hắn không có phản ứng gì. Tôi đưa tay ra sờ trán thì thấy lạnh như băng. Tôi hét lớn vào tai hắn nhưng cũng như đá chìm xuống biển.
Hãy nói cho tôi biết, thế này là thế nào?
Tôi hoảng hốt.
120, 110, 119, 911... hàng loạt số điện thoại hiện ra trong đầu nhưng cuối cùng tôi vẫn bấm số 62580000 gọi một chiếc taxi.
Bác sĩ của loài người chắc không lo việc thần tiên bị ốm. Đương nhiên, muốn lo cũng chẳng được. Thôi thì cứ tìm sự giúp đỡ từ phía thần giới là tương đối an toàn. Đáng buồn là tôi không có số điện thoại của Tứ Ngưu nên đành phải gọi một chiếc taxi đưa con hổ bị ốm này đến đó.
Lúc đỡ Thương Ngô dậy, tôi mới phát hiện chiếc áo len mỏng mà hắn đang mặc trên người đã ướt sũng. Trông hắn giống như người vừa được vớt dưới nước lên.
Nhưng điều này cũng không là gì so với vũng máu lớn trên ghế sofa...
Có những lúc tôi thực sự cảm thấy khâm phục mình. Ví dụ như lúc này, đối mặt với một hoàn cảnh như hiện trường giết người mà tôi vẫn giữ được bình tĩnh. Đúng là phi thường.
Sau khi kiểm tra một lượt, tôi nhanh chóng phán đoán ra rằng vết máu này là của Thương Ngô, vì lưng hắn có vệt đỏ tía và đang chảy ra thứ chất lỏng nong nóng.
Tôi tìm một chiếc áo khoác bông dày mặc cho hắn, sau đó hổn hển lôi hắn xuống dưới nhà, tống vào trong xe. Tôi thấy cảm ơn mùa này vì ai ai cũng mặc nhiều như chiếc bánh chưng vậy. Nếu là mùa hè, chúng tôi chắc chắn vì không có cách nào che vết máu mà bị dẫn thẳng đến đồn cảnh sát rồi...
Thương Ngô vẫn chưa tỉnh. Tôi nghĩ chuyện lần này khiến hắn hôn mê sâu, chắc chắn trong người hắn rất khó chịu. Vậy mà hắn vẫn nghiến răng chịu đựng, từ đầu đến cuối không kêu một tiếng, thật gan lì.
Đến quán thịt nướng Mãnh Ngưu, trông thấy Ngưu Bôn, tôi liền nói qua tình hình. Anh ta lập tức đưa chúng tôi đến khu nhà gần đó, bảo tôi đợi ở sảnh, còn anh ta dìu Thương Ngô vào phòng khách.
Trong lúc này, tôi vẫn vô cùng điềm tĩnh, điềm tĩnh đến lạ lùng.
Còn nửa tiếng nữa là mười hai giờ đêm thì Ngưu Bôn đi ra, trên tay cầm chiếc áo bị máu thấm ướt một nửa của Thương Ngô, trông thần sắc anh chàng có vẻ mệt mỏi:
- Chị dâu yên tâm, không vấn đề gì lớn đâu, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.
Nghe thế, tôi lại không bình tĩnh được nữa, bước nhanh đến túm cổ áo Ngưu Bôn, nói một tràng:
- Rốt cuộc anh ta có chuyện gì? Chẳng phải các người là thần tiên sao? Sao thần tiên lại bị chảy máu? Sao còn bị hôn mê? Sao lại như