Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341735
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1735 lượt.
gì đây? Đành phải tắt lửa.
Đang ỉu xiu đinh bò dậy thì hắn lại dang tay ôm chặt lấy tôi, giọng nhẹ nhàng, vui vẻ:
- Tiểu Tường, đừng cử động. Ngoan nào, để ta ôm em một lát.
Tôi ngân ngấn nước mắt nhìn hắn, nói:
- Anh muốn đợi để bình tĩnh lại sao?
Mặc dù không hoàn toàn thực hiện thí nghiệm theo lý luận nhưng tôi nghĩ mình đã có được kết quả. Tôi bắt đầu thích Thương Ngô.
Dự báo thời tiết rất chuẩn, mấy ngày sau đó quả nhiên mây đen dày đặc, mưa dầm dề không dứt, cảm giác chỗ nào cũng ẩm ướt khiến tâm trạng tôi ủ ê.
Thương Ngô vẫn độc chiếm chiếc máy tính của tôi để tiếp tục cuộc chiến không ngừng nghỉ với đám ma cà rồng, tôi đành phải tối nào cũng lủi thủi xem chương trình dự báo thời tiết được phát với một thời lượng nhất định, vào một giờ nhất định trên kênh truyền hình Hồ Nam...
Trời ấm lên, con thú nhỏ vốn yêu thích vận động trong trạng thái trần truồng càng trở nên lộ liễu, không thèm che đậy. Đặc biệt là sau khi tắm xong, hắn luôn để người ướt nhẹp, chạy đến trước mặt tôi, giơ chiếc khăn tắm lên, yêu cầu dõng dạc:
- Mẹ lau khô cho con!
Do vậy, tôi đành phải chịu thương chịu khó lau cẩn thận, từng li từng tí cho con hổ nhỏ. Da trẻ con đúng là đẹp, vừa trắng, vừa hồng, trơn nhẵn lại non nớt, dùng ngón tay ấn ấn, cảm giác như chạm vào thạch rau câu vậy. Đặc biệt là cặp mông rất có độ đàn hồi và còn cả "chú chim nho nhỏ" rất đáng yêu, rất cuốn hút nữa... OH MY LADY GAGA...
Dừng lại!
Người phải kìm nén, không thể kìm nén rồổi lại tiếp tục phải kìm nén là tôi cuối cùng quyết định đưa con hổ nhỏ ra ngoài chơi. Cứ ở cùng hắn trong không gian kín mít thế này, không chừng chưa hết cuối tuần thì tôi đã lỡ tay gây ra hành động cầm thú nào đó khiến trời giận, người oán mất.
Ngày Chủ nhật hình như chỗ nào cũng đông nghịt người. Tôi dắt tay con hổ nhỏ chen vào khu bán đồ hiệu dưới đường ngầm, sau đó chưa dạo được mây cửa hàng, tên nhóc bên cạnh đã dùng cái giọng trẻ con tội nghiệp nói với tôi:
- Mẹ, con mệt!
Trước con mắt yêu thương trẻ em của quần chúng xung quanh, tôi dùng ánh nhìn sáng ngời tình mẹ để che đậy khuôn mặt đáng lẽ nên biến thành dì ghẻ của mình, rồi cười hiền từ, bế hắn lên.
Thương Ngô vòng cánh tay nhỏ bé, mềm mại ôm lây cổ tôi, tay kia làm đèn chỉ đường. Hắn không ngừng chỉ bên này, chỉ bên kia, dùng cái giọng còn hơi sữa nói:
- Vào đây xem, ra kia xem...
Hãy chờ xem bà xé tan xác mày ra ăn thế nào!
Tôi cố nhẫn nhịn.
Đúng là ông trời có mắt, ánh bình minh nhanh chóng hiện ra trước mắt.
Tôi bế trên tay con hổ nhỏ đang hò hét đòi đi xem phần mềm chơi game. Với tư thế dời non lâp biển, vượt qua đám người, hai chân tôi nhanh như những mũi tên, tiến vào cửa hàng được bài trí sang trọng nhưng chỉ có lẻ tẻ vài khách hàng.
Thương Ngô sững người trong thoáng chốc rồi nhanh chóng bị các kiểu mẫu sản phẩm khác nhau với đủ loại kích cỡ, chất liệu bảo vệ môi trường, nhưng có thể đạt đến hiệu quả nguyên thủy nhất, làm chói lòa cặp mắt hổ, khuôn mặt đỏ lên vì ngượng.
Vì con hổ đáng ghét ngày nào cũng trêu chọc trước mặt, sau lưng tôi, nên hôm nay tôi sẽ để những bộ đồ lót gợi tình này báo thù cho mình. Ở hiền gặp lành, làm điều ác sẽ gặp báo ứng. Chưa thấy báo ứng, chẳng qua là chưa đến lúc mà thôi, không tin thì hãy ngẩng mặt lên trời xem liệu ông ấy đã tha cho ai?
Chỉ đáng tiếc, vốn định để hắn chọn từng bộ trước, sau đó tôi sẽ thử cho hắn xem. Nhưng kết quả, nhân viên bán hàng lại là một cô gái tốt bụng, nhân hậu và chính trực, không đành lòng nhìn thấy bông hoa nhỏ của tổ quốc chịu ảnh hưởng độc hại, nên khi chúng tôi vừa bước vào cửa, cô ta liền đón lấy con hổ nhỏ đang ngượng ngùng, rồi đặt lên chiếc ghế trước quầy. Điểu này đã dập tắt ý tưởng biến thái của tôi.
Nhưng không sao, tôi mua một bộ về để kích thích nồng độ adrenalin1 của hắn cũng được.
Tôi chậm rãi lượn quanh một vòng, chọn một bộ màu đen ẩn hiện đầy mê hoặc. Đang định cầm ra thanh toán thì nghe thấy giọng con hổ Thương Ngô, người vẫn ngoan ngoãn ngồi cúi đầu ở phía kia từ bây giờ. Hắn bỗng nhiên ngẩng đầu, cặp mắt to ánh lên vẻ ngây ngô, đáng yêu, giọng nói trong vắt, đầy phấn khích:
- Chị ơi, bố thích bộ màu đỏ cơ.
- …
Trời đất!
Chỉ với một câu nói, không những hạ một bậc vai vế của tôi mà còn trực tiếp biến thân phận tôi thành người tình hoặc bà hai, hoặc người thứ ba đang đưa đứa con trai chưa thành niên của người tình đi mua đồ dùng trên giường dành cho người lớn... Tóm lại là hắn biến tôi thành một mụ đàn bà xấu xa, nhơ nhuốc, bỉ ổi, đáng xấu hổ, khiến tất cả mọi người căm ghét...
Đồ cầm thú, coi như ngươi lợi hại!
Trước ánh nhìn đầy phẫn nộ và khinh bỉ của cô nhân viên kinh doanh chính trực, tôi thanh toán, cho đồ vào túi, sau đó lôi tên khốn trong vỏ bọc một đứa bé ngoan ngoãn rời khỏi đó.
1 Adrenaline là hormone do tuyến thượng thận tạo ra và có nhiệm vụ điều hòa sự hoạt động của thần kinh.
Sau khi ra ngoài, tôi còn chưa kịp trút giận thì hắn đã lại nhảy nhót, hò hét như người chẳng có việc gì làm:
- Cửa hàng đằng kia xem ra rất đặ