Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
c sắc, chúng ta mau qua đó đi.
Nếu như không sợ bị đánh tập thể, tôi đã ném tên khốn chết tiệt này xuống đất rồi giẫm lên, rồi...
Tôi nuốt cục tức vào bụng, bế con hổ nhỏ chen vào xem, thì ra là một cửa hàng bán đồ trang sức theo trào lưu, chính là thứ phong cách hiện đại mà người ta thường lấy dây da xâu vào những đồ vật bằng bạc với tạo hình kỳ dị rồi đeo lên người.
Những thứ dành cho giới trẻ này không hợp với người chững chạc như tôi. Tất nhiên, Thương Ngô cũng không có cảm hứng lắm đổi với tất cả những thứ không liên quan tới đồ ăn, vậy nên chúng tôi chỉ xem qua loa. Đang định đi thì tôi vô tình nhìn thấy một sợi dây không có vẻ gì là nổi bật được đặt ở trong góc.
Sợi dây cũng giống như những thứ khác, đều là dây da đen kết hợp với đồ bạc, nhưng mặt dây không phải là hình đầu lâu, hay là dao, là súng, mà lại là hình một cái chăn. Mặt dây chuyền hình cái chăn này không những không được chế tác một cách tinh tế mà còn có phần cẩu thả, nhưng trông nó lại nhỏ xinh, đơn giản và đáng yêu.
Hình như tôi đã từng hứa sẽ mua chăn cho Thương Ngô. Lần đẩu thì do để quên trên đường, sau này thì tôi lại suốt ngày quên, sau này nữa thì thời tiết cũng ấm lên, không cần dùng đến chăn nữa.
Dù nói thế nào, thì tôi vẫn còn nợ hắn một việc. Vậy nên, cứ tạm thời mua một cái gọi là tượng trưng trước, rồi khi nào đến mùa đông sẽ mua chăn thật cho hắn.
Đến lúc đó, tôi nhất định sẽ mua loại chăn lông vịt dày nhất, ấm nhất, nhẹ nhất. Dù sao tôi vẫn còn cơ hội, thời gian còn dài mà...
Thương Ngô tỏ vẻ không tán thành với ý thích của tôi:
- Sao lại mua sợi dây này? Trông chẳng đẹp chút nào.
Tôi phát vào gáy hắn, nói:
- Xấu xí thế này thì đương nhiên là mua cho con rồi.
- Mua cho con á?
- Có lấy không?
- Có.
Thương Ngô vội đeo sợi dây vào cổ, hơi dài, nhưng đợi sau khi hắn biến thân xong có lẽ sẽ vừa.
- Tiểu Tường... - Thương Ngô thì thầm.
- ... Hả? - Tôi hơi ngạc nhiên, khi biến thành hổ con, hắn rất hiếm khi gọi tôi như thế.
- Cảm ơn em. Đây là món quà thứ hai mà em tặng ta.
- Thứ... thứ hai á? - sáo tôi không nhớ nổi đã từng tặng hắn thứ gì khác nhỉ?
- Ừ. - Thương Ngô thơm một cái thật kêu,vào má tôi, rồi nở nụ cười rực rỡ như mùa xuân trăm hoa đua nở, nói:
- Món quà đầu tiên là hai mươi cái bánh bao, ta đã ăn vèo một hơi hết sạch.
Chỉ tiện thể mua một bữa sáng mà cũng gọi là món quà, lại còn khiến hắn nhớ như in trong đầu, khi nhắc đến còn vô cùng xúc động. Như thế đủ thấy rằng, bình thường tôi vô tâm, sơ ý đến nhường nào.
Xấu hổ quá!
Thế nhưng từ khi quen biết đến giờ, hình như hắn chưa hề tặng tôi cái gì, đến một bông hoa cũng chẳng có. Nói như vậy có nghĩa là, hắn không bằng tôi, còn quá đáng hơn cả tôi.
Tôi thấy yên lòng.
Lại thế nhưng nữa, những thứ hắn mang lại cho tôi là những thứ mà ngay cả những điều phong hoa tuyết nguyệt nhất hay những món đồ có thể trông thấy, sờ thấy cũng không thể nào sánh được.
Tôi lại thấy xấu hổ quá!
Trong những dòng suy nghĩ nối tiếp nhau này, tôi đã hoàn thành buổi đi dạo cùng con hổ. Về đến nhà, mệt đến tê hông, đau lưng, chân mỏi nhừ, không còn sức mà thử bộ đồ lót gợi cảm nữa, nên tôi lên giường ngủ sớm.
Thương Ngô cũng không hề nhắc đến chuyện này, có lẽ là do không muốn kích động "tiểu đệ đệ" vẫn còn đang trong trạng thái tơ non...
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi ngủ dậy không thấy Thương Ngô đâu, thì tưởng hắn đi luyện công rồi. Thế nhưng tắm xong, mặc xong quần áo, chải xong tóc mà vẫn không thấy hắn xuất hiện.
Điều này khiến tôi lo lắng, vì hắn không về thì tôi ăn sáng bằng gì?
Vậy nên, dựa dẫm người khác không bằng dựa vào chính mình. Vốn quen những ngày tháng sống như đại gia có Thương Ngô phục vụ, giờ bỗng nhiên rời hắn ra, tôi thật sự thấy không quen.
Tôi không quen, không quen, thì ra không biết tự bao giờ tôi đã quen với những ngày có hắn ở bên.
Hai con người ở cùng nhau, điểu đáng sợ nhất không phải là những cơn tức giận sùng sục dâng trào, mà lại là thói quen dựa dẫm lẫn nhau, giống như đã thuần thục với một thói quen của người khác, không phải mình. Vì nếu cứ như vậy, đến lúc chia tay sẽ phải trải qua nỗi đau khôn cùng.
- Anh mua vé tàu làm gì?
- Để chúng ta cùng về nhà hôm mùng Một tháng Năm.
- Về nhà á?
- Kỳ nghỉ dài, chẳng phải bọn em đều về quê sao?
- Đúng... nhưng cũng không nhất định...
- Tết em đã không về nhà rồi. Lần này còn không về nữa thì khó ăn nói đấy? - Thương Ngô tiến lại, nói: - Ta biết, em vì ta ở đây nên mới không có ý định về nhà. Nhưng cũng do ta ở đây nên chúng ta càng phải về.
Chuyện này xảy ra quá bất ngờ, khiến tôi không khỏi bàng hoàng, tôi chỉ biết hỏi một cách ngốc nghếch.
- Tại sao?
Thương Ngô nghiêm túc nói:
- Sao ta có thể để em trở thành người sau khi có chồng liền quên béng bố mẹ rồi mang tiếng bất hiếu, bất trung, bất nhân, bất nghĩa được?
-... Anh đã đẩy vấn đề lên đến một độ cao vô hạn, rất hợp với phong cách Đảng ta...
Hắn bật cười rồi giơ tay