Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
gõ vào đầu tôi, nói:
- Tiểu Tường ngốc nghếch, chẳng lẽ em không có ý định đưa ta về ra mắt người nhà và bạn bè của em sao?
Tôi càng bối rối hơn:
- Bố mẹ tôi, anh đều gặp cả rồi...
- Không giống nhau. - Hắn hơi cúi xuống, ngón tay trỏ khẽ ấn vào môi tôi, cặp mắt đen lạp lánh, nói: - Khi đó ta là người yêu của em, còn hiện tại, ta là chồng chưa cưới của em.
Tôi liền thảng thốt:
- Chồng chưa cưới á?
- Tiểu Tường, chẳng lẽ em định cả đời này chỉ sống chung với ta thôi?
Tôi thấy mình hơi choáng váng:
- Đương nhiên là không...
- Vậy thì, chúng ta vẫn cần phải cưới, đúng không?
- Đúng...
- Chúng ta đã quyết định sẽ cưới nhau rồi, nên ta là chồng chưa cưới của em, còn em... - Thương Ngô cúi người về phía trước, sống mũi chạm vào trán tôi: - đương nhiên sẽ là vợ chưa cưới của ta rồi.
Hơi thở của hắn táp vào mặt khiến tôi hoàn toàn ngất ngây.
- Về thân phận của ta, Ngưu Bôn đã giúp sắp đặt cả rồi, bố mẹ mất sớm, không ngưòi thân thích, sau khi tốt nghiệp đại học thì tự mở một cửa hàng ăn và đang kinh doanh rất tốt. Dù không phải giàu có, bề thế, nhưng cũng có thể coi là một thanh niên có tiềm năng, không phải lo lắng chuyện cơm ăn, áo mặc, có thể đảm bảo cuộc sống. - Thương Ngô vừa nói vừa đẩy tôi ra cửa: - Năm nay hai mươi tư tuổi, sinh năm hổ, bằng tuổi em, mà còn là sinh cùng giờ, cùng ngày cùng tháng. Dựa vào điểm này, đảm bảo tất cả mọi người đều khẳng định chúng ta là một cặp trời sinh.
Hắn đắc ý thao thao bất tuyệt, tôi thì như sực tỉnh từ cơn mê:
- Như vậy có nghĩa là anh đi xếp hàng mua vé tàu từ sơm tinh mơ sao?
- Đúng thế. Trời còn chưa sáng, ta đã đi rồi. May mà đi sớm, xếp ngay đầu tiên, không thì khó mà mua được vé giường nằm.
Tôi xúc động mạnh!
Bao nhiêu năm làm con dâu, rồi lên mẹ chồng, cuối cùng cũng có người cam lòng trong giờ phút sinh tử, giữa đông đảo quần chúng, lao vào cướp cho tôi một tấm vé tàu để về nhà. Điều này thực sự khiến tôi không kìm nổi nưóc mắt...
Trong khi chờ thang máy, Thương Ngô nghiêng đầu nhìn tôi:
- Thế nào? Có phải em thấy rất bất ngờ, đúng không?
- Em định đền đáp ta thế nào?
Đôi mắt ngấn nước của tôi nhìn hắn:
- Anh thực sự muốn cùng tôi sống cuộc sống loài người thanh thản, bình dị sao?
- Nói thừa. Không thì sao ta phải tuân theo quy tắc của loài người là cùng em về ra mắt bố mẹ?
- Vậy theo quy định của loài người chúng tôi... - Tôi kéo vai hắn, thì thầm vào tai: - trước khi động phòng hoa chúc, không được làm chuyện vợ chồng.
- Chẳng còn cách nào khác, đành phải tuân theo thôi.
Thương Ngô đứng yên, nheo mắt cười, rồi thờ dài, sau đó kéo tay tôi đặt vào trong cổ áo hắn, tay tôi chạm vào làn da vẫn còn lấm láp mồ hôi. Hắn nhướn mày lên, giọng thì thầm: - Ta muốn nói với em rằng, kể từ hôm nay, trời nắng rồi đó.
- Ừ.
- Có cảm động chút nào không?
- Có.
Tôi bỗng thấy máu trong người chảy rần rần.
Đồ cầm thú, được lắm! Anh lại thắng rồi.
Nhưng để tên cầm thú này thắng một đời, có lẽ cũng rất tuyệt.
Hồi ức
Tôi dùng thời gian của cả một ngày nhơn nhơn trước mặt sếp lướt khắp các trang web lớn nhỏ, dù có nguy hiểm và vất vả nhưng tôi cũng cố gắng tìm những thông tin liên quan. Thông qua chữ viết, hình ảnh và khả năng liên tưởng, phóng đại của não bộ, tôi đã bước đầu có chút hiểu biết về các yếu tố chính cùng trình tự trước sau trong quá trình "yêu" của nam và nữ.
Tôi rút ra một kết luận, ngoài sự khác biệt là "lối vào", thì về bản chất cũng chẳng có gì khác lắm so với những bộ phim tình yêu đồng tính mà tôi từng xem trước đây...
Đợi đến khi tan làm, dù dáng vẻ tôi có dung tục với khuôn mặt vàng vọt, miệng co cứng, máu mũi chảy ngược, con ngươi đảo điên, nhưng tôi chắc chắn sẽ giành phần thắng. Tôi tin mình sẽ nắm quyền chủ động, khống chế tuyệt đối trong chiến dịch sắp tói. Tôi sẽ khiến Thương Ngô mãi mãi chỉ có thể nhớ đến một mình tôi.
Khi công tác chuẩn bị tư tưởng đã hoàn tất, thì những thứ khác chỉ có tác dụng thêu hoa trên gấm mà thôi, không cẩn thận, có khi lại trở thành việc "vẽ rắn thêm chân", nên tôi dứt khoát không mua mấy thứ như thuốc hay dụng cụ gì gì đó.
Tôi bực tức với cái miệng quạ tha của mình. Rốt cuộc có chút mất bình tĩnh, nên quyết định gọi điện thoại cho hắn để thể hiện sự quan tâm.
Tôi vào phòng ngủ lây điện thoại, khi ngang qua cửa sổ mới phát hiện chưa kéo rèm. Trời đất ai, nếu có kẻ nào đó nhìn trộm thì tôi nguyền cho hắn bị xuất huyết não, mãi mãi không khỏi vì đã nhìn trộm những tư thế khêu gợi của tôi.
Tôi vừa nguyền rủa vừa đi đến bên cửa sổ định "mất bò mới lo làm chuồng", thì vô tình liếc xuống, cảnh tượng bên dưới khiến tôi suýt giống như trong lời nguyền.
Nhờ ánh trăng, ánh sao và ánh đèn đường, tôi có thể thấy rõ ràng bóng hai người đang ôm chặt nhau ở chỗ lối vào tại cửa an toàn tầng một.
Người con trai cao lớn, người con gái thon thả với những đường cong nóng bỏng. Người con gái ôm cổ người con trai, người con trai ghì chặt đôi vai của