Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341717
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1717 lượt.
?
Trăng hôm nay không tròn, sao không sáng, đèn đường cũng lờ mờ, khiến khuôn mặt Lâm Lỗi có phần nhòa nhạt.
Thời tiết cuối tháng Tư rất ấm, buổi tối cũng chỉ cần khoác thêm chiếc áo khoác mỏng là được, thế nhưng anh ta lại mặc một chiếc áo len rất dày. Như vậy càng dễ nhận ra, anh ta vốn không khỏe mạnh lắm, giờ còn gầy gò hơn, gầy hơn rất nhiều so với lần gặp trên đường lần trước.
Vậy nên, về vấn đề giảm béo, đàn ông bao giờ cũng thuận lợi hơn phụ nữ, chẳng cần tốn kém gì đã có thể biến mình thành mỏng như tờ giấy, xương nhô ra. Tôi thấy thật bất công cho các chị em đang không ngừng cố gắng trong công cuộc giảm béo...
Tôi vừa nghĩ linh tinh vừa đáp:
- Không phiền phức gì đâu, anh cũng biết em quen ngủ muộn mà.
Lâm Lỗi cười:
- Ừ, có một vài thói quen dù muốn sửa nhưng chẳng dễ gì, cần phải có thời gian.
Tôi thấy không thoải mái lắm nên gợi ý:
- Anh đến tìm em có việc gì không?
- Không có gì. Chỉ vừa hay ngang qua nên tiện thể muốn thăm em.
Lại là tiện đường ngang qua, lần trước cũng nói chờ chuyến bay nên đi qua.
Chỗ tôi ở cách rất xa những nơi như sân bay, nhà ga, bến xe, trung tâm thành phố, trung tâm mua sắm, trung tâm du lịch, nếu như không sống tại khu dân cư gần đây thì rất khó có được cơ hội "vừa hay ngang qua".
Dù trong lòng tôi nghĩ như vậy nhưng miệng lại miễn cưỡng cười:
- Cảm ơn anh còn nhớ đến em. Thật không hổ là đồng hương!
Lâm Lỗi vẫn mỉm cười:
- Ừ đúng. Dù gì cũng quen biết nhau bấy nhiêu năm, lại học cùng trường nữa.
- Có ai bảo không phải đâu. Ha ha!
- Cuộc sống của em ổn không?
- Rất ổn, ổn đến nỗi không thể ổn hơn được nữa.
- Người đó... - Nụ cười của anh ta có phần méo mó, mi mắt hơi cụp xuống, bóng mi đen dày. - ... Cho anh gửi lời hỏi thăm bố nuôi của đứa bé.
- Bố nuôi của đứa bé ư? - Tôi hơi ngạc nhiên, sau đó sực nhớ đến chuyện con hổ kia tự nhận mình là bố nuôi trong lần gặp gỡ trước với Lâm Lỗi nên vội vã gật đầu. - Không có gì, không có gì. Anh ta giờ đang ở trên phòng...
Lâm Lỗi ngước mắt lên nhìn, tôi cứng họng.
- Thật vậy sao... - Hình như Lâm Lỗi hơi lạnh, vai khẽ run lên, thân hình cao gầy của anh ta bỗng hơi khom lại, - A Phúc...
- Gì ạ? nhìn tôi vẻ lo lắng: - Vậy em mau về đi. Muộn thế này rồi đừng để anh ta lo.
Tôi hơi do dự, không kìm nổi, hỏi:
- Lần này là anh đi công tác hay du lịch?
Lưng và vai anh ta dựng thẳng lên, khẽ cười, giọng ôn hoà:
- Tranh thủ kỳ nghỉ cuối năm nên đi đây đi đó, coi như là... du lịch mà.
- Anh đi một mình sao?
- Vậy anh dự định chơi ở đây mấy ngày. - Tôi ho khan một tiếng, nói tiếp: - Dù gì cũng là đồng hương, đã đến đây thì em phải có nghĩa vụ đón tiếp chu đáo.
- Không cần phiền phức đâu, mai anh rời khỏi đây rồi.
- Thấy em vẫn ổn, anh cũng thấy yên tâm. Em lên nhà đi, anh cũng nên về thôi.
- Ồ, anh... về khách sạn à?
Tôi gật đầu, không biết còn có thể nói gì nhưng cảm thấy không nên quay lưng đi như thế này. Đôi mắt Lâm Lỗi vẫn đen và sáng, chỉ có điều trông hơi nhạt nhòa, cũng giống như môi anh ta, trong ấn tượng của tôi, mặc dù nó không đỏ nhưng luôn ướt, không trắng bệch như lúc này...
- À phải rồi. Trước đây nghe Trứng muối nói, đám bạn bè ở Bắc Kinh không liên lạc được với anh, không xảy ra chuyện gì với anh đấy chứ?
Lâm Lỗi hơi ngạc nhiên:
- Trứng muối cũng đến chỗ em chơi à?
- Không phải bây giờ... khoảng ba tháng trước cơ.
Anh ta cười như thể vừa thở phào, trút được gánh nặng, nói:
- Khi đó anh chuyển nhà, chưa nối được mạng, di dộng lại không cẩn thận đánh mất nên mới không liên lạc được.
- Thì ra là vậy, không có chuyện gì thì tốt.
- Anh thì có thể xảy ra chuyện gì cơ chứ?
Lâm Lỗi mím chặt môi, ánh mắt nhìn xuống sau đó nở một nụ cười rất khẽ, nói:
- Em... vẫn như vậy.
- Gì cơ?
Tôi đang hoang mang thì anh ta đã ngồi xổm xuống, buộc giùm tôi dây giày mà trong lúc vội vã chưa kịp thắt, như thể tôi đã từng vô số lần như vậy.
- Có lẽ đây lần cuối cùng anh thắt dây giày cho em, sau này phải tự mình thắt cẩn thận đây nhé... - Anh ta thu lại bàn tay, đặt trên đầu gối, nhưng không đứng dậy ngay mà cúi đầu im lặng một lúc rồi khẽ nói: - Thực ra cũng chẳng sao. Không có anh, còn có người khác. Nếu em bị ngã thì anh ta chắc chắn sẽ đỡ em dậy, đúng không?
Trái tim tôi nghẹn ngào, không nói nên lời.
- Anh nghĩ, sau này chúng ta sẽ không gặp và liên lạc với nhau nữa. - Lâm Lỗi chậm rãi đứng thẳng người lên, nói tiếp: - Em hãy sống vui vẻ, như chính cái tên anh gọi em vậy, hạnh phúc một đời1.
Mũi tôi cay cay, mắt như nhòe đi, không cất nên lời.
- Tạm biệt em... - Giọng nói của Lâm Lỗi như phảng phất tiếng cười, vừa khẽ khàng vừa xa xôi: - A Phúc.
Đến tận khi cái bóng gầy gò của anh ta biến mất khỏi tầm nhìn, tôi vẫn không thốt nên lời, thậm chí một câu tạm biệt cũng không thể nói, và tôi cũng không hề nói cho anh ta biết rằng:
Thực ra, đã lâu lắm rồi tôi không còn đi loại giày cần phải thắt dây nữa.
Thực ra, dây giày của tôi có lẽ chỉ những lúc gặp anh ta mới không được buộc.
Thực r