Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Nhật Ký Dạy Chồng Của Hổ Cái

Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu

Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015

Lượt xem: 1341723

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1723 lượt.

dạng.
2 Thái Tụế: Ngôi sao xấu, gắn liền với vận hạn, đen đủi, rủi ro.
- Có gan thì gọi lại lần nữa, tao sẽ đánh chúng mày đến nỗi mẹ chúng mày cũng không nhận ra.
Tôi tức tối, quờ quạng định bò dậy thì thấy mấy tên đó đã bỏ đi, đúng lúc ấy, có hai bàn tay đỡ cánh tay tôi lên:
- Không sao chứ? - Giọng nói ồm ồm, đặc trưng điển hình của con trai trong thời kỳ vỡ tiếng, nghe không hay nhưng nhẹ nhàng, ấm áp.
- Không sao. - Tôi vừa bám vào lấy sức đứng thẳng lên vừa nhe răng cười, cúi đầu, phủi bụi trên quần.
- Em tên... A Phúc à?
Tôi nổi điên lên. Tôi ghét nhất người khác gọi mình bằng cái biệt danh nghe quê một cục này, gặp phải đứa nào gọi mình như thế, tôi thường xử lý nó ngay lập tức.
Do đó, tôi đang định nhảy bổ lên trút giận thì lại nghe giọng anh ta vừa cười vừa nói:
- Cái tên nghe thật đáng yêu! Rất hợp với em!
Tôi quay đầu sang nhìn, cơn giận bỗng nhiên tan biến, vẻ ngớ ngẩn của tôi càng trở nên xuất chúng hơn.
Vào chạng vạng tối một ngày giữa mùa hè, ánh mặt trời gay gắt vẫn đang rọi xuống những tia sáng vàng, chiếu lên người bên cạnh tôi. Anh ta cao cao, gầy gầy, dáng vẻ thanh thoát với nụ cười trong sáng.
Anh ta khiến trái tim Lolita của cô gái trưởng thành sớm là tôi rung động...
Anh ta nhìn tôi một lượt từ trên xuống dưới rồi thở phào, nói:
- Vẫn may, không bị thương nhưng lần sau em phải nhớ thắt chặt dây giày trước rồi mới được chạy.
-... Hả?
Tôi há hốc mồm ngước lên như thể mình là đứa trẻ thiểu năng thiếu khả năng tự chăm sóc bản thân trong cuộc sống. Anh ta thì há miệng cười để lộ hàm răng trắng và đều, sau đó cúi người xuống, cẩn thận thắt lại dây giày mà tôi không hề biết đã tuột ra từ khi nào.
- Mau về nhà thôi... - Sau khi thắt xong, anh ta đứng lên, nghĩ một lát rồi lại bổ sung một câu: - Chúc em kỳ nghỉ hè vui vẻ, A Phúc!
- Vâng. Anh cũng vậy.
Lần đầu tiên trong đời tôi châp nhận cái biệt danh này, không những thế, tôi còn tỏ ra vui vẻ như một chú chuột...
Khi tôi quay lại trường lấy bảng thành tích, tôi cố ý chạy ra xem danh sách trúng tuyển kỳ thi vào cấp ba để nhớ tên trường của người đứng đầu bảng.
Những ngày sau đó, tôi giải nghệ, cải tà quy chính, khắc khổ học tập, cuối cùng nhờ ơn trời đất thánh thần, thành tích của tôi vừa đủ điểm tuyển chọn, vậy là tôi có thể ngạo nghễ bước vào trường cấp ba trọng điểm có tiếng nhất trong vùng.
Khi tôi học lớp Mười, Lâm Lỗi học lớp Mười hai.






Sau khi kết thúc buổi lễ khai giảng đầu tiên thời cấp ba dài lê thê và vô vị, tôi day day đôi mắt vẫn còn lim dim của mình, lơ mơ theo đoàn người đi ra ngoài. Kết quả là khi đến cổng đại lễ đường, trước mặt toàn thể thầy cô giáo và học sinh, tôi đã tiến hành một cuộc tiếp xúc thân mật với nền đất bằng xi măng.
Xung quanh tiếng cười nói ầm ĩ, nổi tiếng bằng cách này khiến khuôn mặt một kẻ dày dạn phong trần như tôi cũng phải nóng ran. Tôi nảy ra một ý là nằm giả vờ chết, đợi đám người này giải tán xong thì sẽ lặng lẽ rời đi.
Ý nghĩ này không hoàn toàn ăn khớp với thực tế, vì ngay lúc đó bỗng có một giọng nói vang lên bên tai tôi, rất quen. Anh ta là chủ tịch hội học sinh, ban nãy đại diện cho toàn bộ các học sinh khóa trên đọc lời chào mừng trên sân khấu.
- Em không sao chứ?
- Không sao.
Do đó, lần này tôi thực sự nổi tiếng vì có quan hệ mập mờ với với một nhân vật tiếng tăm trong trường...
Thực ra, tính chân thực của những lời đồn về tôi và Lâm Lỗi rất thấp. Lâm Lỗi phải đối mặt với kỳ thi đại học, dù thành tích học tập của anh ta xuất sắc nhưng cũng không dám lơ là, ngày nào cũng vùi năm tháng tuổi xuân rực rỡ của mình vào đống sách vở. Tôi thì lại nhàn rỗi quá nhưng cũng biết là không nên phá phách, làm hại tương lai của anh ta trong thời khắc then chốt này.
Vậy nên trong cả một năm học cùng trường với anh ta, ngoài việc gặp mặt, chào hỏi, thỉnh thoảng nói vài câu hay tiện đường cùng về nhà ra, hai chúng tôi thực sự không có chuyện gì khác. Có thể coi đây là tình bạn cách mạng thuần khiết hơn cả nước tinh khiết.
Sau này, anh ta đỗ vào một trong những trường đại học cao cấp, có tiếng tăm nhất Trung Quốc. Anh ta khoác ba lô đi tiếp nhận sự giáo dục của nhân dân thủ đô, còn tôi thì ở lại quê nhà, cố gắng phấn đấu vì mục tiêu thi cử mới.
Thời gian đó, tuần nào Lâm Lỗi cũng gửi thư cho tôi miêu tả cuộc sống tươi đẹp trong trường đại học, anh ta cũng thường xuyên gửi cho tôi những cuốn sách tham khảo mới nhất, hay nhất. Trong sách anh ta còn đánh dấu những chỗ quan trọng, chỗ khó và cả cách giải chi tiết. Đến kỳ nghỉ đông hay nghỉ hè được về nhà, anh ta thường hẹn tôi đi ăn ở những quán cóc bên đường rồi nói những chuyện tầm phào, nhân tiện tặng tôi những món quà nho nhỏ.
Nhưng trời không chiều lòng người. Vì tài cán của tôi có hạn, cứ coi như học bạt mạng đi chăng nữa thì cũng không có cơ hội tiếp tục được làm bạn học cùng anh ta. Do vậy, chỉ có thể lùi bước và mong đến lần sau. Tôi ấp ủ một ước nguyện lớn lao là được cùng anh ta hít thở bầu kh