Thiên Đường Quá Xa Nhân Gian Thì Quá Gần
Tác giả: Lập Thệ Thành Yêu
Ngày cập nhật: 04:27 22/12/2015
Lượt xem: 1341897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1897 lượt.
, ôm tôi về vị trí cũ rồi gõ cằm lên trán tôi, nhẹ nhàng nói:
- Tiểu Tường, đây là lần đầu tiên ta thấy em ghen, ghen vì ta, trông rất đáng yêu, ta rất thích.
Khi đã biết rõ chân tướng, tôi chợt thấy xấu hổ, ngại ngùng. Nhưng đã hỏi thì phải hỏi cho rõ ràng, không thể hàm hồ được:
- Rốt cuộc cô gái đó là ai?
- Đó là Mạc Linh, thầy tế của tộc ta.
Trời đất, quả nhiên không phải là người, mà là một ron hổ cái!
- Cô ta có quan hệ gì với anh?
- Quan hệ đồng tộc.
Tôi lạnh lùng hứ một tiếng:
- Chả lẽ ôm ấp là nghi lễ khi gặp mặt của loài hổ các người. Phải chăng tôi nên vui mừng, vì cái nghi lễ đó chỉ là ôm hôn mà không phải là giao lưu trên giường?
Giọng Thương Ngô nghiêm túc:
- Cô ấy nhớ ta, chỉ có vậy thôi.
- Nói như thế nghĩa là hôm nay, cô ta tìm anh để thể hiện tình cảm sao?
- Không phải... chủ yếu không phải vì điều đó. - Thương Ngô bẹo má tôi, nói: - Sau này, có vấn đề gì thì hỏi thẳng, không được giấu trong lòng, biết chưa hả?
Xem ra, hắn không định nói tiếp về mục đích thực sự khiến cô thầy tế gì gì đó kia phải đến tìm hắn. Tôi cũng chẳng hứng thú đối với chuyện của thần tiên:
- Vậy nên, lập trường của anh đối với cô ta là kiên định chứ?
- Còn kiên định hơn cả nội dung trong Đại hội đại biểu lần thứ mười tám của loài người bọn em.
- ... Sau này ít xem chương trình thời sự thôi...
Thương Ngô bật cười, bế bổng tôi lên, đi mấy bước vào phòng ngủ, rồi cả hai ngã nhào lên giường. Hắn cởi áo khoác và áo sơ mi trên người tôi ra, khụỷu tay đỡ nửa bên người, ánh mắt hắn nhìn đi nhìn lại khắp lượt cơ thể tôi không chút ngại ngùng. Đôi mắt vốn đen láy của hắn như bị bộ đồ lót gợi tình phản chiếu, cũng đỏ bừng bừng, đầy hưng phấn.
Dưới ánh mắt đỏ lửa đang nhìn mình đắm đuối, tôi như bị thiêu đốt, khẽ rên lên một tiếng rồi đè người hắn xuống, đồng thời tay tôi mò mẫm tìm khóa thắt lưng da của hắn:
- "Chú chim nhỏ" tù túng lâu quá rồi. Mau cho nó ra đi dạo thôi.
- Cái "tổ" của em vẫn còn trống chứ?
- Để không hơn hai mươi năm nay rồi. Mau lên đi!
Thương Ngô cười, rồi giữ bàn tay đang háo hức không thể chờ thêm của tôi lại, nói:
- Để ta đi tắm trước đã.
- Trời đất! Lúc nào rồi mà còn để ý đến vệ sinh cá nhân? Xong việc rồi chúng ta cùng tắm.
Hắn lật người ngồi dậy, bế tôi đặt sang một bên:
- Hôm nay, ta có đi một số nơi, nhất định phải tắm rửa sạch sẽ mới được.
Hắn dùng ngón tay từ từ lướt qua khu vực trung tâm cỡ 36C của tôi, nói:
- Tiểu Tường ngoan, ta sẽ nhanh thôi.
Tôi cắn vào tấm ga, đấm tay xuống giường, nói:
- Có thể tắm nhanh nhưng lát nữa cho "chim nhỏ" đi dạo thì phải chậm thôi đấy.
- …
Sau khi Thương Ngô đi rồi, tôi trở đi trở lại trên giường, đang lăn lộn đến nỗi đầu váng mắt hoa thì tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên. Tôi tiện tay vớ lấy, chẳng thèm nhìn xem người gọi là ai mà bấm nút nghe luôn, nói giọng uể oải:
- Alô!
Không biết có phải do giọng tôi quá dâm đãng hay không mà đầu máy bên kia im lặng mất vài giây rồi mới trả lời:
- A Phúc, em đã ngủ chưa?
Tôi không lăn lộn nữa, đáp:
- Chưa...
- Anh đang ở dưới lầu.
- Có... có việc gì sao?
- Anh muốn gặp em, có được không?
Lâm Lỗi lớn hơn tôi hai tuổi, khi tôi là sinh viên năm thứ nhất thì anh ta là sinh viên năm thứ ba.
Hồi học trung học, học kém hai lớp gần như tương đương với kém hai vai vế, về cơ bản là không có điểm gì liên quan. Dù rằng thành tích học tập của anh ta rất xuất sắc, luôn là tấm gương phấn đấu của tất cả mọi người trong trường, đối với tôi mà nói, cũng không có sức hấp dẫn bằng chiếc súng cao su loại mới có tính sát thương cao. Vậy nên trong một thời gian tương đối dài, tôi hoàn toàn phớt lờ với những gì anh ta có được.
Khi lên ba, tôi đã bắt đầu xem tranh liên hoàn1 về một trăm lẻ tám anh hùng Lương Sơn Bạc, sau khi biết chữ thì truyện của Kim Dung, Cổ Long, Lương Vũ Sinh là những cuốn sách gối đầu giường đưa tôi vào giấc mộng. Tôi cảm thấy, tiếc nuối lớn nhất của cuộc đời này là không được sinh ra trong cái thời đại mà kẻ cướp bóc lại là anh hùng, kẻ sát nhân không phải ngồi tù, có thể ăn thùng uống vại, trông thấy ai ngứa mắt liền tùy tiện chém mấy nhát đao, đâm vài nhát kiếm...
Nỗi tiếc nuối này khiến tôi ngày nào cũng đau khổ, chỉ có thể thông qua cách thức xưng vương xưng bá, "đại khai sát giới" trong lớp mới có thể giúp tôi giải sầu. Đáng tiếc là có một vài kẻ không hề sợ chết, lại thích động thổ trên đầu của Thái Tuế2, rảnh rỗi còn đến vuốt râu hùm.
Vào năm tôi học lớp Bảy, khi vừa kết thúc thi học kỳ, tôi đang vung vẩy cái chổi đuổi theo mấy tên đáng đánh thì không cẩn thận trượt chân, ngã rõ đau.
Mấy tên đó đứng cách chỗ tôi không xa hò hét, làm mặt quỷ tỏ vẻ vui sướng khi thấy tôi gặp nạn:
- A Phúc, A Phúc à! Gọi mày đấy. Sao thế? Đuổi theo chúng tao đi chứ.
1 Tranh liên hoàn hay còn gọi là liên hoàn đồ họa, liên hoàn đồ, tiểu nhân thư... là loại sách dùng nhiều những hình ảnh liên tiếp để mô tả lại quá trình diễn ra của một sự kiện hoặc một sự việc, đề tài phong phú, nội dung đa