Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Nhật Ký Tìm Chồng Của Mẹ Hồ Đồ

Tác giả: Mính Hương Hoa Hồn

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1341187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1187 lượt.

àm gì ————"
An Niệm Dạ rung đùi đắc ý, dáng điệu giống kẻ bề trên. Nhưng ngay giây sau cậu lại quên mất điều mình vừa nói, khẽ kéo kéo tay áo An Tiểu Yêu, cố gắng để An Tiểu Yêu chú ý đến mình.
"Mẹ, về nhà thôi, con đói bụng rồi ————"
Lời nói của An Niệm Dạ đã kéo được tâm trí An Tiểu Yêu quay về, An Tiểu Yêu vội vàng thu ánh mắt mình lại, dắt An Niệm Dạ định về nhà. Nhưng Long Viêm Dạ đâu dễ dàng để cô đi như thế, anh vội kéo tay An Tiểu Yêu lại.
"Tiểu Yêu, đừng đi ————"
"Bỏ tay ra, xin anh bỏ tay ra đi."
An Tiểu Yêu chưa quên những chuyện xảy ra trong quá khứ, vì chưa quên nên nỗi đau trong lòng vẫn như cũ, tim như thắt lại. An Tiểu Yêu không muốn mình lại phải đau lòng thêm lần nào nữa, nên giờ cô rất dứt khoát. Tuy Long Viêm Dạ không biết tại sao An Tiểu Yêu lại là mẹ của Tiểu Dạ nhưng giờ anh không muốn lại mất cô lần nữa, Long Viêm Dạ nóng lòng muốn giải thích nên không quan tâm tình huống bây giờ như thế nào, chỉ biết nắm chặt lấy tay An Tiểu Yêu không muốn buông.
"Tiểu Yêu, em hãy nghe anh giải thích, tất cả chỉ là hiểu lầm thôi, thật sự chỉ là hiểu lầm. Vì Lâm Nha nói dối nên chúng ta mới phải ly biệt mấy năm qua."
"Lâm Nha nói dối? ! Long Viêm Dạ, tổng giám đốc Long, anh thả tay ra được không? Dù Lâm Nha có nói dối để chúng ta hiểu lầm nhau đi nữa, nhưng chuyện xảy ra trong phòng anh thì do chính mắt tôi nhìn thấy không phải do Lâm Nha đặt điều, trừ khi tôi bị mù hoặc đầu óc có vấn đề nên sinh ra ảo giác, có phải anh vẫn định nói đó là giả ư? Bỏ tay ra đi, quá khứ đã là quá khứ rồi, tôi không còn chút tình cảm nào với anh nữa."
An Tiểu Yêu cố gắng gỡ tay Long Viêm Dạ ra, ôm An Niệm Dạ vội vàng bỏ đi. Long Viêm Dạ chỉ biết đứng im nhìn An Tiểu Yêu càng ngày càng cách xa anh. Đã mấy năm rồi mà An Tiểu Yêu vẫn không quên được quá khứ, dù anh có nói gì thì cũng vô ích thôi, nếu đã không tha thứ cho anh vậy sao còn xuất hiện trước mặt anh làm gì? Trái tim Long Viêm Dạ như bị bóp chặt lại.






An Tiểu Yêu ôm An Niệm Dạ vội vàng bỏ đi. An Tiểu Yêu lái xe, nước mắt không thể kìm được nữa lăn dài trên má cô, trước mắt đều mơ hồ, An Tiểu Yêu không thể nhìn rõ mọi thứ phía trước nên đạp chân dừng xe lại, đầu gục lên vô lăng mà khóc.
Sao còn để cho cô gặp lại anh ấy chứ, tại sao? Bốn năm rồi, nhưng sao mình vẫn không thể xóa đi hình ảnh anh ấy ra khỏi đầu chứ, vừa nhìn thấy anh ấy tim mình thắt lại, Long Viêm Dạ, đã bốn năm, sao anh vẫn không chịu buông tha em, sao còn xuất hiện trước mặt em làm gì? !
Lúc trước muốn giữ anh lại thì anh không thèm để ý đến, em đã phải bỏ đi lòng tự trọng, bỏ đi cái tôi của mình, tất cả chỉ vì em yêu anh. Nhưng anh đã báo đáp em như thế nào? Ôm một người phụ nữ khác, thờ ơ trước việc em níu giữ anh, hôm nay gặp lại anh lại còn đổ hết mọi trách nhiệm lên đầu Lâm Nha, sao anh lại ích kỷ như vậy, Long Viêm Dạ, chẳng lẽ em đã nhìn nhầm anh sao!
An Tiểu Yêu khóc thật thương tâm, thật uất ức quá đi. Một mình mang nặng gần mười tháng, chịu bao đau đớn đế sinh con cho anh; trong lúc mình ở phòng sinh khổ sở vì khó sinh thì không biết Long Viêm Dạ đang ăn chơi đàn đúm ở đâu nữa; khi Tiểu Dạ phải vào bệnh viện, mình cần có người ở cạnh an ủi thì anh đang làm gì chứ? An Tiểu Yêu càng nghĩ càng tủi thân, cuối cùng bật khóc nức nở.
Nhớ lại những chuyện đã qua, Tiểu Yêu đã phải chịu bao tủi nhục, trong lòng thầm oán hận mình vì đến giờ vẫn còn yêu thương Long Viêm Dạ. An Niệm Dạ ngoan ngoãn ngồi bên cạnh, đôi mắt mở to nhìn An Tiểu Yêu, từ trước đến giờ chưa từng thấy mẹ đau lòng thế này, nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Yêu, An Niệm Dạ vòng tay ôm lấy Tiểu Yêu.
Nhưng chuyện quan trọng nhất bây giờ là Long Viêm Dạ phải tìm ra chỗ ở của Tiểu Yêu, và tại sao Tiểu Yêu lại là mẹ của Tiểu Dạ nữa? Anh dám dùng tính mạng mà thề, anh chưa từng chạm qua Tiểu Yêu, nhưng sao con của cô ấy lại giống mình đến thế, hay nói đúng ra là bản sao y bản chính vậy.
Long Viêm Dạ ngốc nghếch nên không nghĩ đến chuyện An Tiểu Yêu và An An là một, không thể kéo An An xinh đẹp quyến rũ đêm đó ghép vào An Tiểu Yêu tinh nghịch dám đánh anh mấy lần. Hai cô gái đó khác nhau một trời một vực, chẳng ai nghĩ đến hai người họ hóa ra chỉ là một người cả, cho dù có một bằng chứng sống là An Niệm Dạ thì Long Viêm Dạ vẫn thể nghĩ đến điều này.
Đúng rồi, Tiểu Dạ! Long Viêm Dạ chợt nhớ đến đứa bé này, khóe miệng khẽ cong lên, cười vui vẻ, có lẽ Tiểu Dạ có thể giúp anh kéo An Tiểu Yêu quay đầu lại, đã lâu rồi Long Viêm Dạ không có vui sướng như vậy, vừa lái xe còn vừa ngâm nga một bài hát.
Chỉ cần có Tiểu Dạ ở đây, cả đời này An Tiểu Yêu cũng đừng mong thoát khỏi tay anh, ông trời đúng là quá tốt với Long Viêm Dạ————
Tâm trạng phấn khích của Long Viêm Dạ kéo dài đến bữa tối. Long Quân An ăn cơm nhưng thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, lúc sau Long Viêm Dạ cũng phát hiện ra hành động hơi điên rồ này của em trai, cũng tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Quân An, em đang nhìn cái gì đấy?"
"À, không có gì, em nhìn xe