Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342096
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2096 lượt.
uốn nghe một chút ý tứ của Triệu tiểu thư.”
Lúc bà Cố nói đến “Triệu tiểu thư” thì tăng giọng điệu lên.
Triệu Tịch Vũ cười càng rộng, “Con đương nhiên là nguyện ý gả cho Mặc Hàm, con nguyện ý nghe theo ông nội.”
Diệp Thấm Đình cười lạnh hai tiếng, “Tình cảm thật là đẹp!”
Buổi tối Cố Mặc Hàm lái xe đến dưới lầu nhà mình, vừa ngẩng đầu lên nhìn ánh đèn sáng trong nhà. Trong khoảnh khắc, trong lòng anh ấm áp tươi sáng.
Anh nhớ khi ở thành phố C, mỗi lần anh về muộn, vẫn luôn có một ngọn đèn ấm áp yên lặng ở trong bóng đêm chờ đợi anh, nơi đó có người phụ nữ anh yêu.
Anh cau mày khởi động xe rời đi, không lâu sau thì trở lại, lúc xuống xe trong ngực ôm một cô nàng khuynh thành.
Đôi mắt hoa đào của Cố Mặc Hàm không ngừng phóng điện, mang trên mặt nụ cười xấu xa, thỉnh thoảng thì thầm bên tai người đẹp, đổi lấy nụ cười duyên của người đẹp, một đường trêu chọc người đẹp rồi đi vào thang máy.
Anh một tay nắm cả eo người đẹp, một tay vụng về lấy chìa khóa mở cửa.
Đột nhiên cửa từ bên trong mở ra, Triệu Tịch Vũ mang trên mặt nụ cười thật tươi xuất hiện, sau đó nụ cười cứng đờ lại, tiếp đó thì biến mất, cô căm hận nhìn người phụ nữ trong lòng Cố Mặc Hàm.
“Cô ta là ai?”
Cố Mặc Hàm cười ra vẻ giới thiệu, “Marry, đây là Triệu Tịch Vũ. Tịch Vũ, đây là Marry.”
Người đẹp cũng không mất bình tĩnh, “Hi, Triệu tiểu thư.”
Triệu Tịch Vũ rõ ràng đã nghẹn tức, “Cố Mặc Hàm, anh không cho em ở nơi này, hiện tại anh thế nhưng lại mang những người phụ nữ khác về đây, chúng ta đã sắp kết hôn rồi!”
Cố Mặc Hàm dựa vào cạnh cửa, động tác lười biếng mà đẹp trai, “Kết hôn? Ha ha…”
“Anh!”
“Cô còn chuyện gì khác không, nếu không thì mời về cho, tôi và Marry còn có việc phải làm.” Cái từ “làm” kia vừa nói xong ý tứ không rõ ràng, khiến người khác suy nghĩ xa xôi, nói xong còn bắn một cái mị nhãn về phía cô nàng nghiêng nước khuynh thành kia, điện lực mười phần.
Triệu Tịch Vũ chuyển đối tượng công kích, chỉ vào người phụ nữ kia nói, “Cô cái con hồ ly tinh này, làm cái gì không làm, lại muốn làm kẻ thứ ba.”
Cố Mặc Hàm nghiêng đầu nhìn cô ta, “Cô đang nói bản thân cô ?”
Triệu Tịch Vũ tức giận đến toàn thân phát run, oán hận xoay người rời đi.
Cô nàng khuynh thành đi tới, ôm lấy Cố Mặc Hàm chuẩn bị đi vào nhà, Cố Mặc Hàm đẩy cô ta ra, vẻ mặt lạnh lùng, “Cô có thể đi.”
“Darling, anh làm sao vậy?” Người đẹp rất kỳ quái.
Anh từ trong ví tiền rút ra vài tờ đưa tới, tích chữ như vàng, “Đi.”
Marry tiếp nhận vẻ mặt tiếc nuối rời đi.
Cố Mặc Hàm gọi một cú điện thoại, “Ngày mai đổi khóa cửa nhà tôi, còn có, cô Triệu tiểu thư đó, tôi và cô ta không quen biết, sau này đừng cho cô ta đi vào.”
Cố Mặc Hàm mở cửa, mở tất cả cửa sổ ra, vẻ mặt chán ghét đứng ở trên sân thượng gió không ngừng tràn vào trong phòng, rèm cửa sổ tung bay ngay trước mặt.
__________
[1'> Thiên hồi bách chuyển: tâm tư rối bời, thay đổi liên tục.
Chỉ xích, thiên nhai [1'>
Lúc Dương Y xuống lầu tìm quyển sách đã xem vào ban ngày, thấy Triệu Tịch Vũ cũng ngồi trên ghế sofa trong phòng khách đang khóc sướt mướt, Diệp Thấm Đình ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh cô ta, một bộ dạng thanh lịch quý phái của quí bà giàu có, hoàn toàn không có vẻ hòa nhã ngày thường, cô biết lại có trò hay để xem, vì vậy vui vẻ ngồi xuống bên cạnh Diệp Thấm Đình.
Triệu Tịch Vũ lau nước mắt, “Bác gái, Mặc Hàm vẫn không cho cháu dọn vào ở chung với anh ấy, mỗi lần con nói anh ấy đều lấy đủ loại lý do lấy lệ với con …”
Diệp Thấm Đình hắng giọng, giọng điệu đại gia trưởng của một gia đình phong kiến, “Những người trẻ tuổi bây giờ chính là quá tắc trách, làm chuyện gì đều không chịu trách nhiệm, như chuyện chưa lập gia đình đã sống chung, tốt nhất là không nên phát sinh. Gia giáo của nhà chúng tôi luôn luôn nghiêm ngặt, yêu cầu đối với Mặc Hàm cũng rất cao, chuyện này tôi không cho rằng nó có lỗi gì.”
Dương Y nghe mẹ chồng mình ném đá giấu tay châm chọc Triệu Tịch Vũ, trực tiếp vui vẻ trong lòng.
“Con mẹ mẹ còn chưa hiểu sao, nhất định là dẫn về cố tình chọc giận cô ta.”
“Mẹ, con nói này, rõ ràng Hàm Tử một chút cũng không thích Triệu Tịch Vũ, tại sao lại để cho cô ta làm bạn gái chứ?”
Sự mẫn cảm của nghề nghiệp làm cho Diệp Thấm Đình mơ hồ ngửi được mùi vị âm mưu.
Cũng không lâu sau, Cố Mặc Hàm liền bị gọi về nhà.
Vừa vào cửa nhà thì hiếm khi thấy được ông Cố bà Cố, vợ chồng son Cố Mặc Thần đều có mặt.
“Bố, mẹ, anh, chị dâu, mọi người đều có mặt.”
Ông Cố gật đầu, bà Cố bởi vì tức giận Triệu Tịch Vũ nên không phản ứng gì với anh.
Cố Mặc Thần chỉ chỉ anh về hướng thư phòng, anh gật đầu.
Vẻ mặt Dương Y nhìn có chút hả hê, “Mau lên đi. Thái thượng hoàng tự mình tiếp kiến cậu, phúc khí thật lớn mà!”
Cố Mặc Hàm bất đắc dĩ đi lên trên lầu.
Vào thư phòng, cụ ông Cố ngồi ở trước bàn, trước mặt bày biện bàn cờ.
“Ông nội.”
“Ông cháu ta đã lâu không chơi cờ, bồi ông ván tiếp theo đi.”
Cố Mặc Hàm cà lơ phất phơ ngồi xuống, một điệu