Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342328
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2328 lượt.
giấy đều là ánh dương quang của Ô trấn” trong một bộ phim “Tự thủy niên hoa”.
[6'> Tự thủy niên hoa: Thời gian như nước trôi. Là một bộ phim do chính diễn viên Hoàng Lỗi làm đạo diễn. Một câu chuyện lấy bối cảnh ở Ô trấn và Đài Bắc Đài Loan, chuyện tình yêu của anh chị em cùng cha khác mẹ xa cách nhau để lại nhiều ấn tượng trong lòng khán giả.
[7'>Tương nhu dĩ mạt, bất nhược tương vong vu giang hồ. (Trích trong Trang tử, Thiên vận)
Điển cố: Chuyện kể rằng có hai con cá bị sa vào vùng nước cạn, để sinh tồn, hai con cá nhỏ dùng miệng hà hơi ấm cho nhau, tình cảnh như thế làm cho người cảm động. Nhưng sinh tồn như thế không phải là bình thường, thậm chí là tội nghiệp. Đối với hai con cá mà nói, lý tưởng nhất là chúng bơi được ra biển rộng lớn vô tận, mỗi con có nơi thuộc về riêng bản thân chúng. Cuối cùng, bọn chúng quên mất vùng nước cạn kia. Mỗi con ở một phương, sống hạnh phúc, quên đi lẫn nhau, quên đi những ngày sống dựa vào nhau.
Lời bình: Con cá quên được, có khi có thể sống bình yên. Còn nếu như trong hai có một con không quên được thì sao ? Con người đối với tình cảm cũng như thế…”Tương nhu dĩ mạt”, có lúc cần thiết cho sinh tồn, không còn cách nào khác. “Tương nhu dĩ mạt” làm người cảm động nhưng “tương vong vu giang hồ” – quên hết chuyện trước kia cũng là cần thiết.
Có thể lãng quên, có thể bỏ qua cũng là một hạnh phúc.
(Chú điển cố và lời bình tìm thấy trong Tiên sở)
[8'> Hoa cổ hí: kịch hoa cổ; kịch trồng hoa (một loại kịch địa phương lưu hành ở Hà Bắc, Hồ Nam, An Huy… Trung Quốc phát triển từ điệu múa Hoa Cổ mà thành. Hoa Cổ là điệu múa dân gian, một nam một nữ, một người gõ thanh la, một người gõ trống cùng múa.
Bí ảnh hí: (kịch đèn chiếu) là một loại nghệ thuật tương tự như múa rối của Trung Hoa, dùng ngọn đèn chiếu hình ảnh của các nhân vật được cắt từ da (bì) hoặc giấy các tông lên một tấm lụa mỏng. Nội dung kịch thường là các câu chuyện dân gian. Người biểu diễn vừa điều khiển nhân vật vừa hát một làn điệu đặc trưng của từng vùng.
Bức hôn
Rất lâu sau, anh cầm lấy điện thoại gởi tin nhắn cho Tần Vũ Dương, viết rồi xóa, xóa rồi viết, cuối cùng chỉ còn lại ba chữ.
Ngủ sớm đi.
Đôi mắt Tần Vũ Dương đẫm lệ nhìn mơ hồ ba chữ kia, sau đó xóa đi.
Khóc xong, Tần Vũ Dương cảm thấy thoải mái hơn, giấc mộng kia mang đến khủng hoảng cũng theo nước mắt chảy đi.
Lâm Lâm lại hỏi, “Vậy cô thích luật sư Trình sao?”
Tần Vũ Dương hỏi ngược lại, “Cô thích anh ta sao?”
Dưới ánh đèn lờ mờ, Tần Vũ Dương thấy rõ mặt cô bé ấy rất đỏ, cô không tự chủ cười rộ lên, giống như thấy được bản thân mình nhiều năm trước, ngượng ngùng, ngây thơ.
Cô nhỏ thẹn quá hoá giận, “Cô cười cái gì?”
Tần Vũ Dương ôm cô bé, giống như ôm một đứa em gái nhỏ, “Thích anh ta thì nói cho anh ta biết, cô không nói thì vĩnh viễn cũng không có cơ hội.”
“Nếu như anh ấy từ chối thì làm thế nào?” Cô nhỏ hơi rối răm gãi đầu.
Tần Vũ Dương nhìn ánh trăng bên ngoài, chậm rãi nói, “Yêu, cho tới bây giờ đều là một việc thiên hồi bách chuyển [1'>, chưa từng bị từ chối, chưa từng bị tổn thương, như thế nào hiểu được tình yêu? Cố gắng lên, cô nhóc!”
Mấy ngày kế tiếp, Tần Vũ Dương luôn cố tình hoặc vô tình vì Trình Húc và Lâm Lâm mà tạo cơ hội, sắc mặt Trình Húc càng ngày càng khó coi.
Một đêm Trình Húc gõ cửa Tần Vũ Dương, “Đi dạo một chút không?”
Tần Vũ Dương gật đầu.
Đi lang thang trên con đường lát phiến đá xanh Vạn Lại tĩnh lặng, hít lấy bầu không khí vô cùng tinh khiết dễ chịu, khóe miệng Tần Vũ Dương không tự chủ mang theo ý cười.
“Thế nào, thoát khỏi tôi làm em nhẹ nhõm như vậy à?” Ý tứ mười phần châm chọc.
Tần Vũ Dương hơi sửng sốt, đây là lần đầu tiên Trình Húc dùng giọng điệu này nói chuyện với cô, cô không biết trả lời như thế nào.
“Sự tồn tại của tôi có phải làm em rất khổn khổ ?”
“Không phải. Trình Húc anh là người đàn ông tốt, anh có quyền theo đuổi hạnh phúc, không cần phải lãng phí thời gian và năng lượng trên người tôi.”
“Chỉ có mình em là được lãng phí thời gian và năng lượng trên người Cố Mặc Hàm?”
Cô không biết vì sao Trình Húc hôm nay lại gây sự như vậy.
Trình Húc tiếp tục, “Tần Vũ Dương, em rốt cuộc muốn chờ đến khi nào? Người đàn ông đó đã xoay người bỏ đi rồi, vì cái gì em vẫn đợi ở một chỗ không muốn đi về phía trước vậy hả?”
Miệng vết thương của Tần Vũ Dương bị anh ta không chút lưu tình nào xé toạt ra, máu tươi chảy không ngừng, cô có phần tức giận, “Trình Húc, anh cảm thấy tôi rất buồn cười chứ gì? Nhưng làm sao giờ, tôi chính là người như vậy, trước đây, bây giờ, sau này cũng vậy, đời này cũng sẽ không thay đổi.”
Sau khi nói xong có một loại khoái cảm khi trả đũa lại.
Sắc mặt Trình Húc đột nhiên trở nên rất khó coi, trong mắt đều là sắc thái bị tổn thương.
Tần Vũ Dương ý thức được mình nói lỡ lời, “Xin lỗi…”
Trình Húc lắc đầu, “Đi về thôi.”
Ban đêm yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng bước chân của hai người, Trình Húc nhìn trên mặt đất hai thân ảnh ngẫ