Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342092
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2092 lượt.
bộ bất cần đời, “Ông có chuyện gì thì cứ nói đi ạ, cháu chính là một thương nhân thân đầy mùi tiền, diễn thanh cao như vậy từ lâu cháu không còn gặp rồi.”
Cụ ông Cố dường như không nghe thấy, “Ông cầm con trắng, cháu cầm con đen, bắt đầu đi.”
“Ông nội, năm nay cháu đã 29, không còn là đứa trẻ, ông không cần phải làm vậy với cháu nữa, có chuyện gì ông cứ việc nói thẳng ạ.”
“Cháu cũng biết cháu 29, khi ông bằng tuổi cháu, bố cháu đã đi nhà trẻ rồi. Người xưa nói, tam thập nhi lập [4'>, cháu cũng nên cưới vợ thôi.”
Cố Mặc Hàm nở nụ cười, “Cưới vợ? Được, với ai ạ?”
“Ông đã điều tra qua, gia thế bằng cấp dung mạo của Triệu tiểu thư cũng không tệ, rất xứng với cháu.”
“Có rất nhiều người gia thế bằng cấp dung mạo cũng không tệ, chẳng lẽ cháu phải cưới hết?”
“Nếu cháu không thích cô ta, cũng có thể là người khác.”
“Người khác là ai?”
“Cháu muốn cưới ai?”
“Ông nói xem.”
“Ông lặp lại lần nữa, hãy quên Tần Vũ Dương đi, nếu hiện tại cô ta đã bình an trở về, cháu cũng không cần thiết đối với chuyện này canh cánh trong lòng. Cháu sắp xếp một chút, hẹn bố mẹ Triệu tiểu thư ra gặp mặt.”
“Bây giờ ông đang cùng cháu thương lượng, hay chỉ là thông báo cho cháu ra lệnh cho cháu?”
Cố Mặc Hàm từ đầu đến cuối đều mang theo nụ cười.
“Cố Mặc Hàm, từ nhỏ ông đã dạy cháu thế nào? Cháu bây giờ lại nói chuyện với ông như vậy!”
“Ông nội, cháu đã nói rồi, cháu không muốn chống đối ông, cháu cũng hi vọng ông không nên ép cháu làm ra chuyện cháu không muốn làm.”
Ông cháu hai bên mỗi người mỗi ý giằng co nhau.
Nhìn Cố Mặc Hàm lên lầu, Diệp Thấm Đình hỏi Cố Dật Phong, “Lần này, làm sao ông lại trầm mặc như vậy ?”
Cố Dật Phong xem tin tức, “Con cháu tự có phúc của con cháu, cứ để mặc nó đi!”
Diệp Thấm Đình giật mình, “Sao ông đột nhiên rộng rãi như vậy?”
Cố Dật Phong đứng dậy đi đến một ngăn sách khác, từ trong ngăn kéo lấy ra hai tờ giấy đã ố vàng đưa cho Diệp Thấm Đình.
Diệp Thấm Đình đón lấy xem qua.
“Đây là Hàm Tử viết?”
Cố Dật Phong gật đầu nhẹ.
“Đây là nó lên năm thứ ba tiểu học viết cho anh, anh mới phát hiện?”
“Nó hẳn là muốn cho tôi xem cho nên bỏ vào trong túi hồ sơ, nó lại không biết mấy thứ trong túi hồ sơ kia đều là bản sao lưu, bình thường tôi cũng không mở ra xem, gần đây sắp xếp lại tài liệu mới nhìn thấy.”
“Cho nên ông bị cảm động?”
“Cứ xem như vậy đi.”
Diệp Thấm Đình từ trong ngăn kéo bên kia lấy ra một túi hồ sơ, “Xem một chút đi, lão Cố, tôi Diệp Thấm Đình đời này vui mừng nhất chính là có một đứa con trai có tình có nghĩa như vậy.”
Sau khi Cố Dật Phong xem xong, mày nhăn lại, “Bà sao lại có suy nghĩ đi thăm dò những thứ này?”
“Con bé Dương nhắc nhở tôi, không nghĩ tới là cái kết quả này. Có muốn đem chuyện này nói cho bố không?”
Cố Dật Phong nhìn văn kiện trong tay, “Cứ chờ thêm đã.”
***
“Tần tổng, cô có chuyển phát.”
Tần Vũ Dương nhận lấy, là Bắc Kinh gửi tới. Mới vừa mở ra liền nhìn thấy thiệp cưới màu đỏ, lòng của cô thoáng cái đã trầm xuống.
Cô ngẩng đầu lên nói với thư ký, “Cô đi ra ngoài trước đi.”
“Vâng, Tần tổng.”
Tần Vũ Dương nhìn thiệp cưới trên bàn, cảm thấy ngực giống như là bị một khối đá lớn đè ép, thở không nổi. Mở ra ngăn kéo từ bên trong lấy ra một bao thuốc, rút ra một điếu đốt lên, mùi bạc hà và mùi thuốc lá tản mát ra lượn lờ trong sương khói.
Một điếu thuốc cháy hết, Tần Vũ Dương cuối cùng cố lấy dũng khí.
Cô hít sâu một hơi, mở thiệp cưới ra, thấy được tên của Thạch Lỗi và Lãnh Thanh Thu mới thở phào nhẹ nhõm, tê liệt trên ghế ngồi.
Điện thoại vang lên.
Cô uể oải nhận, “Alô.”
“Vũ Dương, nhận được bom màu đỏ chưa?” Lãnh Thanh Thu cao hứng bừng bừng hỏi.
“Ừ, nhận được.”
“Ơ, làm sao cậu lại không thay tớ vui mừng vậy?”
“Vui chứ, tớ vui đến sắp chết đây.”
Lãnh Thanh Thu đột nhiên dè dặt hỏi, “Đến lúc đó cậu sẽ đến chứ?”
Tần Vũ Dương ngừng lại một chút, “Đến lúc đó rồi hãy nói.”
“Vũ Dương, cậu là người bạn tốt nhất của tớ, tớ kết hôn cậu nhất định phải tới.”
Tần Vũ Dương trầm mặc hồi lâu, “Thanh Thu, cậu cần gì phải bức tớ như vậy?”
Lãnh Thanh Thu vội vàng mở miệng, “Không phải vậy, Vũ Dương, kỳ thật Cố Mặc Hàm anh ấy…”
Tần Vũ Dương nhớ tới giấc mộng đáng sợ mấy hôm trước, “Anh ấy làm sao? Anh ấy xảy ra chuyện gì rồi phải không?”
“Không có, không xảy ra chuyện gì, anh ấy vẫn rất tốt.”
“Ừ, cậu chuẩn bị thật tốt làm cô dâu đi!”
Tan việc Tần Vũ Dương ngồi cả đêm ở Tinh Hải, một ly lại uống một ly.
Trong góc tối, Trình Húc đứng xa xa nhìn, đồng nghiệp bên cạnh chọi anh, “Này, có phải là Tần tiểu thư không?”
Trình Húc suy sụp không thể nhận ra gật đầu một cái.
“Cậu không qua xem hả? Cô ấy hình như là có chuyện gì thương tâm đó?”
Trình Húc uống sạch một ngụm rượu, không nói lời nào.
Một đám người nhìn hai người, đều cho là bọn họ hai người cãi nhau.
“Đôi mới yêu nào lại không gây gổ, phụ nữ mà, cậu phải dụ dỗ, không thể lạnh lùng được, càng lạnh lùng thì chuyện càng thêm phiền phức.”
Trình Húc càng nghe tâm càng lạnh.
Lúc Tần Vũ