XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.

Dương cảm thấy đã choáng váng rốt cục cũng ngừng lại, lảo đảo đứng lên chuẩn bị rời đi. Hai gã đàn ông vẫn ngồi ở bên cạnh cô cũng đi theo ra ngoài.
“Này, cậu còn không đi xem thử, hai gã kia cũng không giống như người tốt đâu!”
Trình Húc chần chờ mấy giây rồi đi theo ra ngoài.
Tần Vũ Dương dùng sức mở mắt nhìn hai gã đàn ông trước mặt.
“Em gái, say rượu? Có muốn các anh đưa em về không?”
“Tránh ra.” Tần Vũ Dương thay đổi hướng khác thì bị chặn lại, hai người chân tay lóng ngóng xông tới.
“Buông cô ấy ra!” Giọng đàn ông trong trẻo ở phía sau vang lên.
Trình Húc đi tới vịn lấy Tần Vũ Dương, chuẩn bị rời đi.
Tần Vũ Dương nhìn anh, “Trình Húc…”
“Ơ, cái anh trai này, anh không thể ăn một mình được, chúng ta cùng nhau đi!”
Trình Húc lạnh lùng nhìn bọn họ, “Không đi tôi liền báo cảnh sát.”
Hai người nhìn Trình Húc quần áo chỉnh tề vẻ mặt chính trực, chỉ có thể chán nản rời đi.
Tần Vũ Dương đột nhiên đẩy anh ra, ngồi xổm trên mặt đất nôn ra.
Trình Húc xoay người rời đi, trong một lát trở lại mang theo một chai nước. Anh đưa cho Tần Vũ Dương một bao khăn giấy, sau đó vặn nắp bình, đưa nước cho Tần Vũ Dương.
Tần Vũ Dương lau miệng, súc miệng rồi đứng lên, sau đó đi loạng choạng như sắp ngã. Trình Húc tay mắt lanh lẹ đỡ lấy cô.
Tần Vũ Dương đầu óc cũng coi như rõ ràng, “Trình Húc, có phải anh giận tôi rồi không?”
Trình Húc cũng không trả lời, đỡ cô đi về hướng bãi đậu xe.
“Trình Húc, anh đừng tức giận nữa có được không?” Sau khi Tần Vũ Dương uống rượu, thanh âm mềm mại, bay bổng rơi vào tai Trình Húc.
“Trình Húc, có phải anh giận tôi rồi không?”
“Trình Húc, anh đừng tức giận nữa có được không?”
“…”
Tần Vũ Dương không ngừng lặp lại hai câu này, sau khi Trình Húc đỡ cô vào trong xe, rốt cục cũng thấy phiền.
“Tần Vũ Dương, em làm cái gì vậy? Em không cho tôi quản em, đây là cuộc sống đẹp đẽ của em hả! Em nhìn bộ dáng bây giờ của em đi !”
“Trình Húc, có phải anh giận tôi rồi không?”
Lại nữa rồi, sự tức giận của Trình Húc mới một câu đều biến thành bất đắc dĩ.
Ngày hôm sau Tần Vũ Dương tỉnh lại liền thấy hoàn cảnh xa lạ, đơn giản sạch sẽ.
Cô vén chăn lên thấy quần áo mình mặc vẫn còn, thì thở phào nhẹ nhõm.
Cô đi ra cũng không nhìn thấy ai, đang lúc cô nghi hoặc, cửa mở ra.
Trình Húc mặc bộ đồ thể thao màu trắng xuất hiện ở trước mặt, trên mặt còn mang theo mồ hôi, rõ ràng là mới vừa vận động qua.
Từ lần trước không chào mà đi, Tần Vũ Dương cũng không biết làm đối mặt với Trình Húc như thế nào, tình huống hiện tại khiến cô càng thêm không biết phải làm gì.
Trình Húc cũng sững sờ nhìn cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau.
Cuối cùng, vẫn là Trình Húc mở miệng, “Dậy rồi?”
Tần Vũ Dương ngây ngốc mở miệng, “Ừ.”
“Ngày hôm qua em uống say, tôi tìm không được chìa khóa nhà em, đành phải dẫn em về đây.”
“Ah, cám ơn anh.”
Sau khi nói xong, hai người lại không nói gì.
“Em đi rửa mặt đi, toilet có khăn lông và bàn chải mới, ăn xong điểm tâm rồi hãy đi.”
Trên bàn ăn, Tần Vũ Dương muốn nói gì rồi lại thôi, đứng ngồi không yên, “Trình Húc, có phải anh giận tôi rồi không?”
Trình Húc nhịn không được bật cười, “Sao em uống say cùng lúc tỉnh đều là một câu này?”
Tần Vũ Dương thấy anh rốt cục nở nụ cười cũng thở phào nhẹ nhỏm, “Anh cười thì tốt rồi.”
Trình Húc nhìn cô, “Tôi không có giận em, là tôi tự giận bản thân mình. Tốt rồi, không nói cái này nữa.”
“Vậy sau này chúng ta vẫn là bạn bè chứ?”
“Đương nhiên, vì sao lại không ?”
Trình Húc nhìn Tần Vũ Dương nụ cười, chỉ xích thiên nhai, thiên nhai chỉ xích, Vũ Dương, em và tôi là vế trước, mà em và Cố Mặc Hàm là vế sau.
______________
[1'> Chỉ xích thiên nhai: Xa tận chân trời gần ngay trước mắt.
[2'> Vào cửa vương hầu sâu tựa bể: Nguyên văn nhất nhập hầu môn thâm như hải. Cửa vương hầu (hầu môn): chỉ nhà quyền quý, ai đã bị đưa vào là không ra được. Vì tính chất khái quát rất cao của bài thơ được lưu truyền, “hầu môn tự hải” (cửa vương hầu sâu như biển) trở thành một thành ngữ.
[3'> Hoa tàn ít bướm: nguyên văn Nhân lão châu hoàng hoa ví với người phụ nữ già bị ruồng bỏ, như viên ngọc không còn đáng giá.
[4'> Tam thập nhi lập nghĩa là người ta đến 30 tuổi mới có thể tự-lập, dựng nên sự-nghiệp cho mình. Theo giáo-lý Khổng-Học, điều này thường để áp-dụng cho đàn ông và con trai.






Trở lại
Trong phòng trang điểm, sáu người đàn ông đang đứng ăn mặc bảnh bao, đều là khí vũ hiên ngang [1'>, khí thế cao quý tự nhiên.
Lãnh Thanh Thu mặc chiếc áo cưới màu trắng vừa mới bắt đầu còn cười giỡn, về sau không biết có cái gì xúc động đến dây thần kinh, lê hoa đái vũ [2'>, khóc đến trang điểm đều bị trôi, thợ trang điểm cầm lấy công cụ vẻ mặt đau khổ nhìn về phía Thạch Lỗi.
Bà Lãnh vẻ mặt từ ái nhìn con gái, nhẹ nhàng vỗ phía sau lưng cô.
Chú rể cộng thêm năm phù rể đều là vẻ mặt bất đắc dĩ, cảm giác mình giống bọn thổ phỉ ác ôn thời xưa cưỡng bức chiếm đoạt con gái nhà lành.
Tần Vũ Dươ