Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342261

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2261 lượt.

Đại, lúc đi học thường xuyên đến đây.” Cố Mặc Hàm trả lời.
Bác gái cười đến vui vẻ, còn đưa tới một tờ thực đơn.
“Lấy một tô mì lớn, bỏ nhiều ớt. À, lấy đậu phộng dấm chua, rau trộn tàu hủ ky, mực khô dấm chua lão dấm chua, anh xem còn muốn ăn gì nữa?” Tần Vũ Dương cúi đầu điểm lại hết các món ăn rồi đưa thực đơn đưa cho Cố Mặc Hàm.
Cố Mặc Hàm nhìn bàn tay mảnh mai trắng trẻo của cô đang cầm thực đơn, rất muốn nắm lấy giữ trong tay, nhìn một chút có phải hay không rất lạnh.
Anh đè nén xuống ý tưởng đó trong lòng, tiếp nhận thực đơn, tùy tiện nhìn, một tô mì sợi, một đậu tương mặn.
Món ăn đưa lên, món đậu phụng dấm chua cùng rau trộn tàu hủ ky là món anh thích ăn nhất. Anh ăn vài miếng, mùi vị không tệ. Sau đó được đưa tới hai bát canh nóng hôi hổi, bác gái mời bọn họ cứ từ từ ăn rồi đi mời người khác.
Hơi nóng bốc lên trước mặt giữa dày bên cạnh mỏng, góc cạnh rõ ràng, canh loãng tản mát ra mùi thơm nồng, nổi trên lớp dầu là một chút tiêu, trong mì trộn màu xanh biếc của rau, màu đỏ của ớt, mặt ngoài rắc một lớp rau thơm, còn có mấy miếng thịt bò, màu sắc, mùi, vị đều đủ, kích thích Cố Mặc Hàm phải động đậy ngón trỏ, vừa vào miệng ngoài trơn trong gân, càng nhai càng thơm. Cố Mặc Hàm nhìn thoáng qua người đối diện, Tần Vũ Dương đang ăn cũng không vui vẻ gì, trên chóp mũi còn toát ra mồ hôi. Kết thúc một bữa cơm, hai người ăn toàn thân đến thoải mái.






Bạn bè
Ra khỏi quán mì thì bên ngoài lại bay bay những bông tuyết nhỏ, trong suốt như pha lê, giống như tinh linh hạ xuống nhân gian. Sau đó, những bông tuyết nhỏ dần dần biến thành trận tuyết, xung quanh các sinh viên phấn khích mà hét lên.
Tần Vũ Dương nói với Cố Mặc Hàm: “Nhìn bọn họ tôi thật sự cảm giác là mình già rồi.”
Lúc này điện thoại Cố Mặc Hàm vang lên, là Mạc Sính Dã.
“Nhóc Hàm, tìm được chị dâu chưa?” Mạc Sính Dã giọng nói cà lơ phất phơ vang lên.
“Tôi vào đây, anh cũng nhanh trở về đi!”
Cố Mặc Hàm gật đầu nhẹ.
Tần Vũ Dương cùng anh tạm biệt nhưng đi được hai bước thì quay đầu lại, anh vẫn duy trì động tác kia, từng mảng lớn bông tuyết bay rơi xuống, cô bỗng nhiên cảm thấy nhìn không rõ anh.
“Cảm ơn anh, Cố Mặc Hàm, năm năm này tôi vẫn luôn suy nghĩ, khi gặp lại anh sẽ có cảnh tượng như thế nào? Có thể giống Tịch Mộ Dung [1'> đã nói như vậy không, tại quán cà phê góc đường, anh bất ngờ xuất hiện, tôi sẽ mang ra khuôn mặt tươi cười chào hỏi anh, bỏ qua chuyện cũ, chỉ là chào hỏi, nói với anh một câu, chỉ nói một câu, đã lâu không gặp?
Hay giống như 《Bán sinh duyến》[2'>dưới ngòi bút Trương Ái Linh? Anh mang theo người nhà đẹp như hoa và đứa con trai thông minh hoạt bát của anh, tôi dắt theo đứa con của chồng tôi, gặp thoáng qua anh đang ở trên đường?
Có lẽ trong lòng anh ghét sự công kích qua lại, anh nghĩ rằng tôi đao thương bất nhập, tôi cho là anh bách độc bất xâm, càng đấu thì anh chết tôi sống, càng lưỡng bại câu thương [3'>?
Tôi không nghĩ tới, chúng ta còn có thể giống như bạn bè cùng nhau dùng cơm, nói chuyện phiếm. Trong mấy năm qua, tôi một mực nghĩ, nếu như, chúng ta năm đó bảo trì khoảng cách là một người bạn, có lẽ là cả đời, nếu như tôi không có tham lam, không có hy vọng xa vời được tiếp gần anh, có phải cũng sẽ không mất đi anh không?
Tôi đột nhiên nghĩ, làm bạn bè bình thường mới là lâu dài nhất. Chúng ta, về sau sẽ là loại bạn bè này, tất cả, đều cùng tình yêu không quan hệ.
Cám ơn anh lần này đã bằng lòng giúp tôi, cám ơn.”
Trái tim của Tần Vũ Dương bỗng nhiên nổi lên đau đớn, cô nắm tay thật chặt, móng tay cắm thật sâu vào trong lòng bàn tay, miễn cưỡng nói xong những lời này, sau đó cố gắng mỉm cười với anh.
Cố Mặc Hàm thở dài một hơi, Tần Vũ Dương cảm thấy giai điệu này giống như là tiếng thở dài trong lòng cô.
“Được.” Cố Mặc Hàm đơn giản trả lại một từ, sau đó mở cửa xe khởi động rú xe mà đi.
Tần Vũ Dương nhìn xe từ từ dung nhập vào đêm tối, mới từng bước từng bước hướng cửa thang máy đi đến.
Cố Mặc Hàm, thực xin lỗi, em cả đời này cũng không còn dám dũng cảm yêu anh như vậy nữa, em về sau sẽ tìm một người em không yêu, thật nghiêm túc sống yên ổn hết cả đời. Em cũng không bao giờ muốn bị tổn thương nữa, vả lại, em căn bản nhìn không rõ trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì. Năm năm, anh còn bị ám ảnh với Hà Miêu không? Vậy Triệu Tịch Vũ kia thì sao? Vì cái gì bọn anh không có ở cùng nhau? Cố Mặc Hàm, anh đã nói, không cần phải phỏng đoán tâm tư của người khác, cho nên, em không muốn, em thật sự đã mệt mỏi.
Cố Mặc Hàm mím chặt môi, mặt không chút thay đổi, đôi mắt hoa đào luôn hàm chứa □ trước kia nhưng bây giờ trong đó lại tràn đầy băng giá, nắm lái tay bởi vì dùng sức mà hiện ra màu trắng bệch. Tuyết rơi xuống trên người bởi vì nhiệt độ cao trong xe mà từ từ tan thành nước, áo khoác đen hơi mở một chút. Cảm giác ẩm ướt lạnh lẽo xuyên qua quần áo giống như thấm vào trong lòng anh, anh cảm giác lòng mình cũng lạnh lẽo như băng vậy, không có một chút ấm áp nào.
Tần Vũ Dương, em ng


Ring ring