XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342118

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2118 lượt.

hĩ rằng tôi Cố Mặc Hàm thực sự không có em thì không sống tốt sao? Em cho rằng em là ai, tôi muốn loại phụ nữ gì mà chưa có sao? Cần gì không có mặt mũi khiến cho em trốn tránh không kịp vậy?
Cũng là hai đêm tuyết tương tự nhau, Cố Mặc Hàm hai lần cảm thấy bất lực, anh thật sự là hận chết loại thời tiết quỷ quái này!
Ngày hôm sau Tần Vũ Dương tinh thần vô cùng phấn chấn đi đến Đằng Đạt làm việc, xua đi mây mù ngày hôm qua. Tần Vũ Dương quan sát một vòng, phát hiện đồng nghiệp tổ hạng mục thật sự là hiểu chuyện, chuyện tình cơ mật bị tiết lộ công ty cơ bản không có người biết rõ. Đóng cửa lại họp, mọi người vẫn duy trì một thái độ nơm nớp lo sợ đối với Tần Vũ Dương đang có tâm trạng tốt. Mặc dù nói, cùng vị Tần tổng này cộng sự nhiều năm, ngày thường cô cũng vui thì đùa tức giận thì mắng bọn họ, nhưng xảy ra chuyện lớn như vậy, dưới tình huống bình thường cô ấy sẽ phải nổi đóa mà, làm sao có thể cười đến hiền hòa dễ gần như vậy chứ?
Tần Vũ Dương nhìn bọn họ ở đàng kia mắng to công ty T âm hiểm xảo trá, nhìn trên mặt mỗi người bọn họ lòng đầy căm phẫn, đột nhiên cảm thấy chính mình nhiều năm như vậy trắng đen đều đã lăn lộn, có lẽ xã hội này đầy những Ảnh đế và Ảnh hậu, nếu không vì cái gì cô thủy chung cũng nhìn không ra ai là nội gian?
Nghĩ tới đây, Tần Vũ Dương ý cười càng đậm, lộ ra hàm trăng trắng tinh. Mọi người bị màn sáng trắng này kết quả mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
“Tần tổng, phương án thứ ba của chúng ta còn phải làm sao?” Tiểu Lương trong ánh mắt bức bách của mọi người mà sợ hãi rụt rè hỏi.
Tần Vũ Dương hai tay chống ở trên bàn: “Làm, đương nhiên phải làm! Vì cái gì không làm?”
“Cứ theo ý tưởng ban đầu, hoặc là bắt đầu lại một lần nữa?” Phó trưởng ban tổ hạng mục Lưu Tư Thành hỏi.
Lưu Tư Thành ban đầu bất đồng với ý kiến với các tổ khác được Cố Mặc Hàm đưa qua, Tần Vũ Dương nhìn trúng tài hoa và kiên định của anh ta, hơn nữa một đường đẩy anh ta vào đội thứ hai.
Sẽ là anh ta sao? Tần Vũ Dương không biết.
“Đương nhiên không thể dùng phương án trước kia, khẳng định cũng đã bị tiết lộ!” Viên Khang một thành viên khác nói.
Viên Khang là đàn em khóa dưới của Tần Vũ Dương, nghe nói cậu ta gần đây muốn kết hôn, chẳng lẽ bởi vì kết hôn thiếu tiền nên nghĩ bán đứng công ty để có tiền? Tần Vũ Dương không chắc chắn.
“Tôi nghĩ bây giờ việc cấp bách nhất là cần phải tìm ra được tên nội gian kia.” Nói lời này là Chu Tình.
Đó là một cậy tài mà khinh người, ngày thường luôn nói năng hết sức chanh chua như vậy đả kích các thành viên khác, bởi vậy được biệt danh là “Nhện độc”, nhưng ở trên công việc luôn cẩn thận tỉ mỉ, vẫn có thể cùng mọi người hòa thuận lẫn nhau. Nếu theo lời của cô ta, cô ta lại vì cái gì? Tần Vũ Dương rất hoang mang.
“Yo, cô là kẻ trộm lại la lên bắt trộm không phải sao?” Chỉ một câu nói đem sự tự kiềm chế bình tĩnh của Chu Tình đẩy ngã chính là Trương Thu Lâm.
Trương Thu Lâm là dựa vào quan hệ bám váy với tầng cấp cao công ty Đằng Đạt mới được miễn cưỡng nhét vào nơi này của Tần Vũ Dương, Tần Vũ Dương bất đắt dĩ tiếp nhận cô ta, nhưng cô ta không có an phận cho qua ngày, nhắc tới cô ta Tần Vũ Dương liền đau đầu.
“Cô nói bậy bạ gì đó! Cô quả thực là ngậm máu phun người!” Chu Tình trợn mắt nhìn.
“Được rồi, đừng cãi nữa, bây giờ là giai đoạn quan trọng, hai người các cô cũng đừng ầm ĩ.”
Mọi người anh một lời tôi một câu, Tần Vũ Dương lần lượt nhìn từng người một, lại trăm mối như tơ vò.
“Tần tổng, cô có phải đã biết ai là nội gian rồi phải không?” Lại là trợ lý Lương.
Tần Vũ Dương quay đầu nhìn anh ta, khẽ nhíu mày: chẳng lẽ là anh ta?
Trợ lý Lương bị cô nhìn đến sợ hãi: “Cô đừng nhìn tôi như vậy mà, thật sự không phải tôi! Tôi có thể thề với trời! Tần tổng cô phải tin tôi!”
Tần Vũ Dương phất phất tay: “Được rồi, đừng nói nhiều. Tôi cũng không biết là ai.”
Tần Vũ Dương cảm thấy làm Sherlock Holmes thực là công việc khó.
Sau đó là tiếng điện thoại gọi đến, Tần Vũ Dương nhìn thoáng qua: Cố Mặc Hàm.
Cô ra hiệu một cái sau đó đi ra phòng họp: “Cố tổng.”
Cố Mặc Hàm vốn trong bụng đã tức giận, hiện tại cô lại tới trêu chọc: “Cố cái đầu cô! Cô có bệnh à!”
Tần Vũ Dương mở trừng hai mắt, anh bị làm sao vậy?
“Cô có thể nói tiếng người được không? Sẽ không nói được tiếng người là hợp tác của hai ta coi như xong đi! Tôi không có cách nào nói tiếng người với động vật linh trưởng được!”
Tần Vũ Dương khó hiểu, nhưng là đối mặt với uy hiếp của anh, cô cũng chỉ biết rất cố kỵ: “Tôi như thế nào chưa nói tiếng người? Tôi mới nói được hai chữ với anh đó, anh không phải là tìm tôi trút giận chứ?”
Cố Mặc Hàm càng phát hỏa: “Ngày hôm qua cô bảo tôi thế nào? Hôm nay tại sao lại thay đổi không tới? Cô bệnh cũng không nhẹ đi!”
Tần Vũ Dương rốt cuộc hiểu rõ: “Là vì cái này sao, vậy mà phát hỏa lớn như vậy a?”
Cố Mặc Hàm không nói thêm gì nữa, chỉ có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề.
Tần Vũ Dương “Này” một tiếng sau, Cố Mặc Hàm mới mở miệng, giọng nói lại khôi phục như bình thường, Tần Vũ Dương lại nghe đến giọng mũi dày đặ