pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nhớ Mãi Không Quên

Nhớ Mãi Không Quên

Tác giả: Đông Bôn Tây Cố

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

g lực cùng với tầm nhìn xa trông rộng của Cố Mặc Hàm cô căn bản cũng không hoài nghi, phương án trong tay anh hắn đề ra nhất định là tuyệt thế vô song, nếu đã không tổn hại gì, cô vì cái gì lại không đồng ý?
Cố Mặc Hàm hài lòng nở nụ cười.
Ngọn đèn xoay chuyển trong quán bar, âm nhạc sôi động tràn khắp mọi góc gách, xung quanh được tạo hình bởi một đám người, tại một bên quầy bar tinh xảo, một anh chàng đẹp trai phong trần, cùng một cô gái mắt ngọc răng ngà, lẳng lặng ngồi chỗ kia nhìn nhau cười…
Tần Vũ Dương phát hiện cùng Cố Mặc Hàm bình tĩnh ngồi xuống tâm sự cũng không phải là một chuyện khó, không có quan hệ với tình yêu, chỉ là bạn bè.
“Này, mấy năm nay anh ở Mĩ như thế nào?” Tần Vũ Dương nghiêng đầu hỏi.
Cố Mặc Hàm nhìn ngoài cửa sổ, như là đang suy tư.
Vũ Dương, anh một chút cũng không tốt, anh nhớ em, nhớ em chẳng phân biệt được ngày đêm, trong đầu anh chỉ tràn ngập em, anh chỉ có dựa vào công việc để đè nén nỗi nhớ, dựa vào rượu thuốc lá để tê dại chính mình, nhưng vẫn không ngăn được nỗi nhớ về em, nhưng mà, anh không thể nói cho em biết, anh sợ anh nói ra, em sẽ bị anh dọa chạy mất, thật vất vả chúng ta mới có thể ngồi cùng nhau giống như bây giờ.
“Xem ra, cuộc sống của anh cũng không dễ dàng gì? Biết được những năm này anh qua sống không dễ dàng, tôi lại an tâm.” Tần Vũ Dương vẻ mặt tươi cười, “Anh biết không, Cố Mặc Hàm, nhiều năm qua tôi vẫn chờ đợi giây phút này. Tôi rốt cục cũng mãn nguyện.”
Những sương mù trong lòng Cố Mặc Hàm cũng bị những lời này của cô làm cho xua tan, một chút vết đều không có để lại.
“Đi thôi, anh còn chưa dùng cơm nữa, anh giúp em một chuyện lớn như vậy, em cũng nên mời anh một bữa đi.” Cố Mặc Hàm đứng dậy cầm lấy áo khoác.
Tần Vũ Dương ôm áo khoác cùng khăn quàng cổ đuổi kịp. Mới ra khỏi cửa quán bar, hơi rét lạnh đập vào mặt, Tần Vũ Dương run dữ dội, vội vàng mặc nhanh áo khoác, choàng lên khăn quàng cổ tự làm, chỉ lộ ra hai con mắt. Cố Mặc Hàm không biến sắc đứng tại hướng gió thổi đến.
“Xe của em đỗ ở đâu rồi?” Cố Mặc Hàm hỏi.
“Xe? Để trong bãi đậu xe của công ty bọn anh rồi?” Tần Vũ Dương đem miệng giấu ở trong khăn quàng cổ, giọng nói ù ù.
“Vậy em làm sao đến được đây? Cả ngày nay em đã đi đâu?”
“Đến quảng trường đối diện công ty của bọn anh này, H Đại này, nhà cha mẹ em, sau đó lại đến nơi này.”
“Em chờ ở đây một lúc, anh lái xe tới đây.”
Chờ Tần Vũ Dương lên xe một bên lấy khăn quàng cổ bỏ xuống một bên phàn nàn về thời tiết rét lạnh. Cố Mặc Hàm bật điều hòa nóng đến tối đa.
“Chúng ta đi ăn cái gì?” Cố Mặc Hàm một bên lái xe một bên hỏi.
“Không phải anh muốn ăn cơm sao? Hỏi tôi làm gì? Anh quyết định là được rồi.” Tần Vũ Dương nhìn cảnh đêm ở bên ngoài.
“Anh năm năm không có về đây, đối với thành phố C từ lâu cũng không còn quen thuộc.”
“Vậy đi ăn mì sợi ở phố ăn uống H Đại đi.”
Cố Mặc Hàm nhớ tới trước kia anh và Tần Vũ Dương thường xuyên đến quán “Mì sợi Sơn Tây” kia ăn mì, chủ quán là một đôi vợ chồng hiền lành, mỗi lần cho thành phần đều rất đầy đủ, trong trí nhớ hương vị rất ngon. Không thể tưởng được nhiều năm như vậy quán kia vẫn còn.
Bọn họ không nói gì nữa, Cố Mặc Hàm tập trung đường đi phía trước, mà Tần Vũ Dương nhìn bên ngoài cửa xe.
Không có cách nào lái xe đi vào phố ăn uống, Cố Mặc Hàm phải dừng xe ở cửa phía tây H Đại.
Thời tiết rất lạnh, nhưng phố ăn uống buôn bán vẫn nhộn nhịp như trước. Đồ cay nóng, thịt nướng, mì sợi, bánh bao hấp, các cửa tiệm hoặc các gian hàng trước sau đều chật ních sinh viên H Đại. Nhiệt độ của thức ăn, hơi khói của thịt nướng, còn có tràn ngập âm thanh đùa giỡn của tuổi trẻ sinh viên, dưới ánh đèn lờ mờ, tất cả đều thật ấm áp.
Cố Mặc Hàm nhớ tới anh lúc đó vào đại học trời vừa mới chín, mười giờ, hầu như cả khu kí túc nam đều đi lang thang khắp nơi càn quét đồ ăn vặt như quỷ đói vậy. Lúc đó, bọn họ sẽ thành tụ họp nhau thành một tốp đến phố ăn vặt ăn một bữa no nê, mọi thứ cũng không nhất thiết cái nào cũng ngon, nhưng cái cảm giác đó sau khi Cố Mặc Hàm tốt nghiệp cũng không còn tìm được nữa. Khi đó Cố Mặc Hàm cũng thường xuyên cùng đi với Tần Vũ Dương, nhưng đại đa số đều là anh ăn, Tần Vũ Dương chỉ ở bên cạnh nhìn anh ăn, thỉnh thoảng tán dóc. Tần Vũ Dương lúc đó lấy lí do từ chối là: sợ mập. Kỳ thật, Tần Vũ Dương vẫn rất gầy, cho tới bây giờ cũng không có mập.
Tần Vũ Dương xoay người thấy Cố Mặc Hàm đứng ở nơi đó bất động, áo khoác len màu đen làm nổi bật thêm sự cao lớn rắn rỏi của anh, sự trang nghiêm cao quý, đi ngang qua các sinh viên, mặc kệ nam nữ, cũng sẽ quay đầu lại nhìn anh vài lần. Dù sao đàn ông đẹp trai chính chắn luôn được chú ý.
Tần Vũ Dương gọi anh một tiếng, để cho anh theo kịp, cuối cùng hai người cũng dừng ở một quán có mặt tiền sạch sẽ, rồi đi vào.
“Cô gái, đã lâu không đến. Còn cô gái kia đâu?” Trí nhớ của bác gái thật tốt.
“Gần đây có chút bận, còn cô gái kia đang bận rộn hẹn hò.” Tần Vũ Dương vui vẻ hớn hở đáp lời.
“Cậu nhóc này nhìn rất quen nha.” Bác gái đánh giá Cố Mặc Hàm.
“Trước kia tôi cũng ở H