Tác giả: Đông Bôn Tây Cố
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342121
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2121 lượt.
c.
“Xế chiều hôm nay cô đừng đi làm, ở nhà cô chờ tôi.”
“Đợi chút, đây là ý gì?” Tần Vũ Dương cảm thấy lời này có rất nhiều nghĩa khác.
“Cái gì có ý gì? Chẳng lẽ cô nghĩ đến nhà tôi, tôi cũng không có ý kiến.” Cố Mặc Hàm trả lời một câu.
“…” Tần Vũ Dương bối rối.
“Tần Vũ Dương! Trong đầu cô đang suy nghĩ gì đấy? Chẳng lẽ cô nghĩ tôi nghênh ngang đi tới Đằng Đạt tìm cô nói giữa hai chúng ta có hợp tác? Vậy thì cô nghĩ đến công ty chúng tôi làm cho tất cả mọi người biết rõ tôi đang giúp cô gian lận?” Cố Mặc Hàm vừa giận.
Tần Vũ Dương ở trong lòng phỉ nhổ sự hẹp hòi của mình: “Không phải! Tôi là đang nghĩ anh buổi chiều mấy giờ mới tới.”
“Lúc đến sẽ gọi điện cho cô.”
Nói xong Cố Mặc Hàm liền đặt điện thoại xuống.
Tần Vũ Dương cảm thấy ngày hôm nay Phong Hoa nhất định là áp suất thấp, âm u nhiều mây, sẽ có rất nhiều người lọt vào sự tấn công của rồng phun lửa.
Cô trở lại phòng họp nói một tiếng cũng bảo trọ lý Lương đến Phong Hoa giúp cô lái xe về rồi thu dọn mọi thứ về nhà, để lại mọi người trong phòng họp không biết phải làm gì.
_____________
Chú thích:
[1'> Tịch Mộ Dung là nhà thơ, nhà tản văn và là họa sĩ. Bà sinh năm 1943 tại Trùng Khánh, quê ở Kỳ Cha-ha-ơ-mênh-minh-an, bà ngoại của bà là công chúa vương tộc. Tịch Mộ Dung sành về làm thơ và viết tản văn, phần lớn là viết về các đề tài tình yêu, nhân sinh và hương sầu, câu văn mượt mà, trữ tình sinh động, chan chứa tình cảm chân thành đối với sinh mệnh. Có sức ảnh hưởng đối với quá trình trưởng thành của cả một thế hệ Trung Quốc.
[2'> Bán sinh duyến được chuyển thể thành phim “Lỡ duyên” có sự tham gia diễn xuất của một dàn diễn viên trẻ ăn khách như: Lâm Tâm Như, Đàm Diệu Văn, Tưởng Cần Cần…
[3'> Lưỡng bại câu thương: ý của câu thành ngữ này là chỉ trong cuộc giành giật, cả hai bên đều bị tổn thương, chẳng có bên nào được lợi cả.
Cảm mạo
Tần Vũ Dương mới vừa đi ra công ty, liền nhận được điện thoại của Lãnh Thanh Thu.
“Chị gái à, chị rốt cục cũng mở máy! Tối hôm qua Cố tổng hỏi tớ nơi cậu thường hay đi, còn vô cùng lo lắng nữa, có chuyện gì xảy ra vậy? Các cậu…”
Xem ra tố chất của nhân viên Phong Hoa cũng rất cao, chỉ một cái đấu thầu có chuyện phát sinh liền được truyền ra ngoài.
“Không có việc gì, chỉ là chuyện hợp tác. Đúng rồi, cậu với Thạch Lỗi sao rồi?” Tần Vũ Dương thản nhiên nói sang chuyện khác.
Khi còn bé, mỗi lần Tần Vũ Dương bị cảm không muốn uống thuốc, thì bà Tần sẽ làm cho cô trà giải cảm uống, hiệu quả cũng không tệ lắm. Tần Vũ Dương uống nhiều lắm, lâu ngày, cũng biết pha.
Cố Mặc Hàm nhận lấy uống một ngụm, sau đó ngẩng đầu nhìn cô một cái. Thời tiết đã chuyển sang trời nắng. Mùa đông vào buổi chiều, ánh mặt trời đẹp xuyên qua thủy tinh chiếu vào làm sáng trưng toàn bộ phòng khách, bên ngoài tuyết đọng còn chưa tan, dưới ánh mặt trời trắng bóng một mảnh. Tần Vũ Dương mặc một cái áo dệt kim màu vàng nhạt, quần thường màu trắng, tóc dùng một cái trâm cài ngọc trai kiểu cổ được cài lỏng lẻo. Cái trâm cài ở đỉnh được khảm nạm một viên ngọc trai to, sau đó kết hợp với một vài ngọc trai nhỏ và một đóa sen được chạm rỗng xuyên thành tua, dưới hoa sen lại có ba hàng tua một dài hai ngắn, dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng ấm áp, lấp lánh như pha lê, theo từng động tác của Tần Vũ Dương mà lay động. Trâm cài, những viên ngọc trai ở trên rủ xuống, theo từng bước đi thì lay động. Cố Mặc Hàm nhớ tới câu thơ trong 《Trường hận ca 》: Vân mấn hoa nhan kim bộ dao, phù dung trướng noãn độ xuân tiêu [1'>.
“Chúng ta bắt đầu đi!” Theo một câu của Tần Vũ Dương, Cố Mặc Hàm bình tĩnh mà khôi phục lại, sau đó bắt đầu phân tích ưu và khuyết của Đằng Đạt và công ty T, cùng với những điểm quyết định chiến thắng của công ty T.
Tốc độ nói của Cố Mặc Hàm nhẹ nhàng, thỉnh thoảng ho khan một hai tiếng, sau đó dừng lại uống ngụm nước, lại tiếp tục nói, Tần Vũ Dương vừa nghe vừa ghi chép vừa nghĩ Cố Mặc Hàm hẳn là một nhà quân sự bày mưu lập kế.
Sau khi nói xong lại cùng Tần Vũ Dương thỏa thuận ý tưởng của phương án, phân công việc xuống dưới. Sau đó ngẩng đầu nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Thời gian không còn sớm, hôm nay trước cứ như vậy đi, nếu buổi tối em có thời gian thì đem một phần của em làm trước đi, sáng mai tôi còn có việc, tối mới tới được. Tôi đi trước.”
Không có một chút mập mờ, không có một chút ưu tư, chỉ có sự khách sáo và xa cách một cách thản nhiên, hoàn toàn là ngôn ngữ ngoại giao.
Tần Vũ Dương nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường, đã năm giờ rưỡi, sau đó mở miệng: “Lần này, tôi mời anh dùng cơm nhé.”
Cố Mặc Hàm vừa thu dọn đồ đạc vừa trả lời: “Không cần, buổi tối tôi có hẹn rồi.”
Tần Vũ Dương mỉm cười tiễn anh đến cửa thang máy: “Đã làm khổ anh rồi, cám ơn nhiều!”
Cố Mặc Hàm nhìn Tần Vũ Dương rồi gật đầu một cái, sau đó cửa thang máy từ từ đóng lại, bỏ lại nụ cười của Tần Vũ Dương ở ngoài cửa.
Tần Vũ Dương trở về dọn dẹp lại một chút để ăn tô mì ăn liền rồi bắt đầu công việc.
Cố Mặc Hàm từ nhà Tần